Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

KHI CON ĐI RỒI

 Khi con đi rồi
Ba về ngang qua phố phường đông vui tấp nập
Ba ngang qua ngôi trường có hàng cây cao
Thẳng tắp đứng im lìm
Trời Ban Mê Thuột có lúc mưa lúc nắng
Nhớ những trưa trời nắng chang chang 
 Ba đón con giờ tan lớp
Nấp dưới  bóng cây ba dõi mắt nhìn
Phía cổng trường sẽ mở ra khi chuông tan học
Tìm bóng con trong bóng áo trắng đổ khắp sân trường
Rồi những chiều thu mưa bay lất phất
Ướt lạnh run run ba cứ khiên nhẫn đợi chờ
Ba sợ con ra ngơ ngác mắt nhìn
Không biết ba đâu , không biết ba đi đâu

Giờ ba cũng không nhớ được nhiều
Sau bao ngày , bao tháng , bao mùa mưa nắng
.Không nhớ ba con mình đã đi qua bao lần
Những con đường phố đông vui ồn ả
Lúc học trường rồi lúc học thêm
Nhưng ba nhớ cái bà cô già ngắt
Vừa già vừa khó chịu quá chừng
Ba chẳng sợ ai
Nhưng đứng trước bà cô là ba cứ ngại ngần
Vì con khi nghịch quá khi bỏ làm bài
Ba cũng không nhớ được qua những ngày như thế
Mình đã làm gì để con có thể siêng năng
Cũng có lần ba đến lớp học thêm
Con trốn học theo bạn bè đi mất biệt
Ba đã dong xe chạy khắp phố phường
Lòng ba lo sợ con bỏ học hôm nay
Là bỏ học luôn 
\Đã bao đứa trẻ hư bắt đầu như thế.

Ơi con đường dài cha con mình đã đi qua
Có những đêm mưa tầm tả ba chở con về
Trên chiếc xe cà tàng
Cứ ngang qua ổ gà, là xóc văng chìa khóa
Giữa trời mưa trút nước, hai bố con ướt như chuột lột
Rồi  những kỳ thi
Cuối học kỳ, cuối năm, cuối cấp
bao nhiêu bài vở với đề cương
Con đi thi , là ba cũng đi thi

 Vậy mà cũng qua
Vậy thời gian cũng qua
Con lớn lên 
Đã có nhiều cố gắng
Đã đi xa đi học tận phương trời
Tiễn con đi rồi 
Ba về ngang qua phố cũ
Lòng ngậm ngùi nước mắt rưng rưng
 Phố Phường bây giờ vẫn đông vui tấp nập,
Ngôi trường xưa vẫn đám áo trắng học trò,
Nhớ lại những con đường ngày xưa đã xa lơ xa lắc,
Nhớ con yêu  giờ ở  tận phương trời,

Con ở đâu thì tim ba ở đó
Đôi mắt đã nhập nhòa ba vẫn dõi bước con đi
 

                                                   Tặng Đức lê Tứ và Paul Tuyến