Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

BẦY CON GÁI NƠI PHỐ CŨ



Không phải mùa thu mưa bay nha , cũng không phải mùa xuân rộn rã mà cứ vào đông là trái tim già của mình lại thổn thức. Như nao nao như nhớ nhớ thương thương về những ngày thơ ấu cũ trên phố nhỏ vùng cao nguyên..Sao nhỉ, có lẻ trời gió lạnh se sắt nó thấm vào hồn người, len lỏi vào những ngăn tim , nơi lưu giữ bao kỷ niệm  xưa.
Thời ấy Phố Ban Mê nhỏ xiu xiu, không phải nhỏ về địa lý, mà nhỏ vì đất rộng thưa dân. Có khi nhỏ vì mình còn nhỏ, cái thế giới của mình chỉ là những con đường từ nhà đến trường. Phố chỉ là quanh quanh những ngả tư Quang Trung, Nguyễn Thái Học, Y Jut, A Ma Trang  Long, Lý Thường Kiệt, Phan Chu Trinh. Nơi xa nhất về phía đường Hùng Vương mình từng đi đến đó là Thác Nhà Đèn, nơi xa nhất phía cuối đường Hàm Nghi tụi mình lang thang đến là Châu Sơn, vậy là đã xa lắm .   
 Nhưng trong cái ý nghĩ của mình vẫn lưu giữ đến bây giờ ,  là phố bé xiu vậy , ít người thế mà sao có nhiều  người đẹp quá. Con nhà ai mà cứ cả bầy, có nhà một bầy con trai sầm sầm, có nhà một bầy con gái lứa lứa với nhau. Có nhà có hẵn một bầy con trai và một bầy con gái vị chi là mười bốn, mười  sáu đứa, ui, thời của con bầy cháu đống.
Người ta bảo kỷ niệm bao giờ cũng đẹp, hay mắt mình thiên lệch kiểu như cứ hoa hậu  làng ta là đẹp nhất thế giới vậy đó. Cũng không biết nữa, chắc vừa có sự ưu ái của mình mà cũng vừa là những nét đẹp tự nhiên ngây thơ, không điểm trang, không son phấn.  Mình nhớ những ngày chủ nhật đến Nhà thờ , hay những sáng ngày thường áo dài đến trường , họ đi cả bầy chị em ai cũng xinh hết. Ở ngã tư nhà mình thôi nhìn xuống là chị em chị Mị ( học trên mình một lớp ), nhìn lên là chị em nhà bạn mình bạn Hoàng Anh , chị Thảo, Thanh,  Ngọc ( em Thầy Bùi Thế Vĩnh ), đi xa lên chút nữa nơi góc đường Lý Thường Kiệt, có chị em nhà Xuân Hồng , chị Mai Anh, chị Mai Loan ….còn nhiều cô nữa nhưng mình chỉ nhớ được mấy người lớn , mấy cô càng bé càng xinh hơn. Góc đường bên kia là mấy chị em nhà cà phê Ban Mê, Điệp, Ánh…. Đi lên xóm đạo có chị em Hằng Nga , Mai, Hà… đến sáu bảy cô chi đó ai nấy đều xinh.  Lúc mình lớn hơn, vào học  trường Tổng Hợp, mình ngưỡng mộ nhất là chị em nhà bạn Nhẫn, chị Nhiều, chị Đa, có cô Hậu sau này là phu nhân của Thầy Trần Đại Hiền, mấy chục năm sau giờ Cô vẫn xinh đẹp như lúc ngắm cô những ngày mình còn bé. Tiếp đến chị em nhà  cô bạn mình  Kim Hoa Kim Hạnh , Lan, Hồng , Oanh... vừa xinh xắn lại giỏi văn  thơ. Chi em nhà Bích Tuyền, chị Toàn, Bích Tường  vừa đẹp  vừa hát hay. Hay mấy cô chị em Nhà sách văn, có cô chị lớn nhất,  mà ông anh mình đến mượn sách  rùi trồng cây si luôn. Và vẫn còn nhiều những  bầy con gái  khác nữa, theo mắt nhìn mỗi người, có khi còn đẹp hơn những  tên mình vừa kể,  là các đấng thư sinh sẽ nhớ kỷ hơn mình nữa,  mình chỉ gợi ra thế thôi.
Đặc điểm của những ngôi nhà có bầy con gái đẹp là kín cổng cao tường, có một ông Bố khó đăm đăm, khuôn mặt cứ lạnh như tiền vậy.  Mà sao không làm mặt lạnh  được, mấy tên cá lóc, choai choai nó lượn lờ trước cổng ngày đêm, nó đứng ở gốc cây , góc đường , nó rình rình ném lá thơ có cột cục đá  vào sân.  Hồi đó không có facebook để  hẹn hò, không có phone để nhắn tin, những cây si chỉ âm thầm đi theo nàng mỗi giờ tan học, đến nhà cô bé chạy vào nhà đóng sầm cổng lại , như khép lại những nổi thương nhớ  của những chàng trai.
Bây giờ chắc phải nhiều người đẹp hơn chứ, cuộc sống tiến về phía trước, đầy đủ hơn, hoa lệ hơn. Nhưng bây giờ không có bầy con gái, mỗi gia đình chỉ một, hai đứa con. Phố nhỏ chừ thành phố đông người , người đẹp thành hot girl, hot boy sang chảnh, mà ra đường ai cũng như ai bịt mặt kín bưng,  có nhìn được đâu  mà biết đẹp.. Có đâu  mà để đầu trần chang chang, đi học về đường xa nắng  làm hai má đỏ hồng. “ Hôm nay em đi trời không có nắng , nhưng sao đôi má em lại bừng bừng “ như ngày xưa.
Một trong những bầy con gái phố Ban Mê, đã làm trái tim nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn xao động, để ông viết nên cuốn tiểu thuyết, Nhà có hoa  Mimosa vàng.. Những  nhan sắc ngày xưa  đã đi vào văn vào thơ. Còn bao nhiêu  những gả tình si của Phố cũ  nữa, cứ giữ mãi trong tim mỗi người,  một đôi mắt trong veo thời thơ ấu.
Khi lớn lên những ngả đường đời đưa ta đi qua nhiều lối, tưởng như ngày tháng làm người ta quên hết. Nhưng mùa đông lại về, gió lạnh thổi qua những ngăn tim chứa đầy ký ức , làm nhớ những kỷ niệm ngày xưa, nơi phố nhỏ có nhiều  bầy con gái. Thời gian giờ đã phủ mờ tất cả, bóng người xưa giờ  còn bao nhiêu ,  có người như cánh chim bay xa, có người vĩnh viễn nằm dưới lòng đất lạnh. Nhưng một thuở người đã đẹp, làm bao trái tim đau, đau  mãi đến bây giờ.. .




Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

KHÚC TRẦM NGÂM THÁNG CHẠP





Tháng chạp về hoa nở vàng đầu ngõ
Gió ào ào lùa mấy vạt nắng xuân.
Lung lay cành hoa  cúc đỏ, 
Rơi rơi những nụ hoa già.
 Tháng chạp về xôn xao Phố nhỏ
Lũ bé con nôn nao chờ Tết 
Đếm từng tờ lịch mỏng, 
Áo mới thơm thơm xếp bên gối ngũ.
Êm đềm giấc mộng đón xuân sang.

Tháng chạp bên hiên nhà hoa tím
Đôi mắt mơ buồn cô gái nhỏ xuân thì
Mơ mùa xuân chín, một mùa xuân chín đỏ
Có Chàng đến hỏi rước dâu về.

Tháng chạp nhà ai vui đám cưới
Rộn ràng hai họ gởi trầu cau.
Cô dâu chú rễ non tơ quá
Tóc đen nhánh , đôi má hồng đào.
Líu ríu bên nhau 
Ơi, còn bao nhiêu mùa xuân ở phía trước.

Tháng chạp về trong ngôi nhà lặng lẻ.
Những bông hoa  nở sớm đã  rụng bên thềm 
Hai cụ già chậm chạp nhớ năm xưa
Xác pháo đỏ bay thắm sân
Tưng bừng Ly rượu mừng  vui câu chúc.
Những  mùa xuân cũ, ơi  mùa xuân cũ.
Tuổi trẻ  trời xuân, tháng chạp năm nào.

 Tết rất vui khi ta còn rất trẻ,
Xuân trầm ngâm khi trĩu nặng vai sầu..