Đã bao lâu rồi mình không về Sài Gòn
Trên những chuyến xe nối liền hai phố
Phố núi cao và Phố Sài Thành .
Qua Dakmil xanh xanh cây trái
Qua Dak Nông sương mù giăng mờ lối
Qua Bình Dương nhà máy nối công trường.
Nhớ mùa hè dọc đường có hàng phượng đỏ
Nhớ mùa đông rừng thơm ngát hoa cà phê.
Nhớ mùa thu qua rừng lạnh mưa bay sướt mướt
Nhớ mùa xuân thấp thoáng cánh mai vàng
Mùa nào cũng tấp nập những chuyến xe
Chở mây mù Ban Mê về thăm nắng Sài Gòn.
Đã lâu rồi mình không về thăm Phố lớn .
Nhâm nhi cà phê máy lạnh , sang hơn cà phê phố nhỏ.
Chiều gặp nhau đám bạn bè bên quán vắng
Ngắm mưa rơi, ngắm con đường ngập nước triều cường .
Xe cộ nườm nượp bất kể là mưa hay nắng .
Bất kể là đêm hay ngày, đông là thế .
Qua những dãy phố xôn xao
Có con đường im im cây cao bóng mát
Qua khu nhà chọc trời chất ngất
Có xóm trọ nghèo, nhà nhà nối tiếp nhau .
Phố ở xa mà sao thấy thật gần
Như một góc trong tim, cứ thương thương mãi Sài Gòn .
Nơi người thân, nơi bạn bè , nơi kỷ niệm một thời niên thiếu
Về rồi đi , gặp nhau hoài
Mà chia tay cũng rơi rơi nước mắt .
Lời hẹn nhau bổng trở thành xa ngắt
Ba trăm cây giờ bỗng mịt mùng .
Bạn mình còn xa nữa, chim bay mấy ngàn cây số ....
Chẳng biết sao
Nên chẳng đứa mô dám hẹn hò .
Thoáng mà đã hai năm không gặp
Từ ngày trời đất nổi cơn đau ....
Tưởng như lâu lắm rồi,
( Để nhớ những ngày dịch bệnh covid , hai năm không về Sài Gòn ).
