Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

KỶ NIỆM


          Ngày còn bé tôi đã đọc ở đâu đó một câu viết như thế này : Kỷ niệm thời tuổi trẻ là cái gối êm ả cho chúng ta khi về già. Thấy hay hay nên tôi ghi nhớ nhưng không hiểu lắm. Đến khi mái tóc đen đã nhuốm bạc, nhiều đêm gối đầu lên kỷ niệm, thả hồn trôi về quá khứ rồi ngủ một giấc thật êm đềm. Đơn giản như vậy thôi, tôi cũng cảm thấy mình hạnh phúc. Tôi hạnh phúc vì đã chung một ngôi trường kỷ niệm với các bạn, tôi hạnh phúc vì được làm học trò của các thầy cô mình. Dù ngày hôm nay tôi không phải là người thành công , nhưng từ quãng đời đó tôi đã lớn lên, làm người và biết cảm nhận cuộc sống với đầy đủ những ý nghĩa của nó.
             Ngày ấy đám tụi mình chỉ là những cô bé cậu  bé còn ngây thơ, thầy cô thì tuổi đời  rất trẻ. Thầy trò mình có chung một tuổi trẻ phơi phới xuân xanh, một trái tim nồng nhiệt và sôi nổi. Đó là quãng thời gian tươi đẹp nhất của một đời người, mãi làm sao quên.Tôi nhớ năm lớp 7, giảng bài phương trình bậc nhất xong cô  Thủy nói : “có 50 bài tập đang chờ các em”. Thoạt đầu tôi nghĩ là tai mình nghe lộn, chắc là 5 bài. Nhưng sau đó cô cho đúng 50 bài tập (tôi không nghe lộn một chút nào). Tuy thời gian cô cho đem về nhà cũng xa, nhưng không chỉ giải bài tập, còn phải trình bày rõ và gọn gàng. Tất cả các dấu bằng phải nằm trên một đường thẳng, dấu gạch ngang phân số phải nằm giữa hai dấu bằng. kết quả x = phải đóng khung. 50 bài tập đó,  tất cả các dấu bằng và dấu gạch phân số  tôi đều kẻ bằng thước. Mãi đến bây giờ  kiểm tra vở  toán của đám nhóc ở nhà tôi vẫn nổi giận khi thấy các dấu bằng  không thẳng hàng.(hiệu ứng mà )
                Tôi nhớ năm lớp 11, thầy Đại Hiền  kể cho cả lớp nghe một bộ phim  khoa học giả  tưởng, phim đang chiếu ở rạp Thăng Long. Kể xong thầy kết luận :” các em nên đi xem đó là một phim bổ ích, dành cho những người  trí thức”.Cả lớp ồ lên :” tụi em mà trí thức gì thầy”. Thầy la :” tại sao các em nghĩ vậy, các em là những người được ăn học, là học sinh, là những người trí thức”. Bao nhiêu cái miệng ở dưới lớp đều toét ra cười (hơi ngô ngố một chút):” Vậy hả thầy, tụi em cũng là người trí thức hả thầy”. Nhưng thầy mình nói thì phải đúng rồi, làm sao sai được. Từ đó mỗi khi viết hai chữ nghề nghiệp: học sinh ,tôi và bạn bè đều cảm thấy có chút tự hào (lại hiệu ứng nhỉ).
               Tôi nhớ hội xuân năm lớp 9, thầy Giõng mặc áo dài the khăn đóng trong lễ khai mạc theo cổ truyền. Mấy đứa con gái bu lại  khen :” thầy ơi thầy mặc áo dài  the  khăn đóng đẹp quá, giống” Tuấn chàng trai nước Việt.” Thầy cũng vui vẻ : “tụi bây chọc thầy chớ đẹp cái gì”.  Đến giờ sinh hoạt  thầy đàn và hát cho cả lớp nghe bài Ảo ảnh. Đó là lần đầu tiên  nghe nhạc của Y Vân nhưng  tôi đã rất thích. Dẫu chưa nhẹ bước vào tình yêu, tôi vẫn như cảm được nỗi buồn của của một cuộc tình mà mãi mãi chỉ là ảo ảnh. Sau này  nghe nhạc tôi vẫn chọn những nhạc phẩm của Y Vân,  đến bây  giờ vẫn vậy…
                Tôi nhớ cô Suối Kiết và cô Ngọc Cầm dạy Văn năm lớp 6 , lớp 7. Cô Suối Kiết khuyến khích cả lớp viết nhật ký.  Cô bảo đó là một cách luyện văn. Tôi và nhỏ bạn thân tập viết nhật ký từ đó, nhật ký mà còn trao đổi cho nhau coi,  rồi nhận xét, góp ý và bổ sung nữa chứ, đúng là con nít. Cô ngọc Cầm thì  bắt mỗi đứa làm một cuốn “ Tôi đọc sách”. Trong đó có thể trích những đoạn văn hay,nhạc hay hoặc những câu châm ngôn .Tụi mình tha hồ sưu tầm, ghi chép và trang trí thật đẹp. Mới đầu chỉ để cô chấm điểm, dần dần tôi và các bạn rất thích  giữ gìn như tác phẩm của mình vậy.
                Tôi cũng nhớ những giờ Công Dân với thầy Đặng Đương, cứ xe 1, xe 2, xe nào đi đúng , xe nào đi sai. Tôi và nhỏ bạn đã rình theo, coi thử” Bố “đi xe đạp có đúng” luật đi đường không?". Nhớ thầy Nam với nét chữ rất đẹp , ngay cả khi thầy cho tôi con zero nó cũng rất tròn trịa và xinh xắn. Nhớ thầy Vĩnh tuy vóc dáng gầy gầy thư sinh nhưng  giọng thầy giảng bài rất to và sang sảng. Tôi cũng sợ môn nữ công với cô Đào Nguyên vì vụng về thêm lười may vá, nhưng lại mê những giờ vẽ của thầy Quang, vui nhất là những giờ ngoại khóa thầy cho cả lớp ra ngoài vẽ phong cảnh…Và  nhớ nhiều thầy cô khác nữa trong suốt 7 năm làm học trò Tổng Hợp, còn thật nhiều kỷ niệm. Tôi thì không chán kể đâu nhưng chắc các bạn  đã chán đọc rồi
             Cuốn” Tôi đọc sách” tôi cho ông anh họ mượn , đọc xong  anh  vô tư chuyền cho đám bạn, và có tên nào đó cuỗm luôn không trả làm nhỏ em khóc mất mấy ngày. Học vạn vật với thầy Nguyễn Sỹ Đính, tôi cũng bắt chước thầy hái hoa, lá và bướm nữa về ép đầy một tập vở. Đứa em năn nỉ mượn đi chấm điểm thủ công rôi làm mất luôn. Quyển album tem  tôi cùng hai nhỏ bạn T.L và T.N.N mày mò trao đổi mấy năm trời cũng đi theo một vị khách không mời. Đó là cái cách mà những kỷ vật lần lượt ra đi, từ Nhật ký, Lưu bút,  Đặc san  đến Kỷ yếu cũng không còn…
                Kỷ vật ngày xưa  tôi làm thất lạc hết rồi nhưng kỷ niệm cũ tôi vẫn lưu giữ trong tâm trí, đó là những thứ mà không ai có thể lấy được của tôi.Tôi thích ghi lại khi còn nhớ được vì sợ sau này mình sẽ quên. Đến một tuổi nào rồi ta cũng sẽ quên , quên mãi mãi….
                      
                                                                                         LÊ  KHUYÊN
                                                                                      Tháng 11 năm 2012

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

MÙA HÈ RỰC RỠ


    Một buổi chiều, bất kỳ như những buổi chiều khác sau một ngày dài mệt mỏi. Tôi từ phố rời cửa hàng cúa mình chạy xe về nhà, xuôi theo những con dốc dài, ngang qua một ngôi trường nhỏ nằm khuất dưới hàng cây phượng vĩ. Chợt nhìn thấy những chùm hoa đỏ rực rỡ dưới ánh nắng chiều, in trên nền trời xanh. Giật mình tôi tự hỏi : mùa hè về rồi sao? tháng ngày bận bịu chìm trong công việc tôi không còn nhớ chi đến mùa thu mùa hạ , những bông hoa phượng  như chợt nhắc tôi về  mùa hè  ngày xưa ....
    .Đã mấy mươi năm qua, kể từ mùa hè năm cũ khi đám học trò chia tay nhau mỗi người một ngả đời. Nhưng màu đỏ của hoa phượng như vẫn chói chang trong tôi. Nhắm mắt lại tôi vẫn hình dung được hàng cây phượng trong sân trường Vinh Sơn thời thơ ấu. Không biết các Soeur trồng từ khi nào, nhưng ngày tôi vào học , các gốc phượng đã to và già như những cây cổ thụ. Rễ bò chi chít trong sân còn tàn thì giao nhau che kín cả một khoảng sân rộng. Mùa hè chơi đùa trong sân trường , ngước mắt nhìn lên tôi chỉ thấy rợp trời một màu đỏ. Nó rực rỡ đến nỗi trái tim nhỏ bé của tôi như thắt lại, choáng ngợp.Tôi vẫn nhớ được ý nghĩ của mình lúc đó : Sao hoa phượng không nở quanh năm mà chỉ nở mỗi một mùa hè nhỉ.. Khi có một cơn gió thoảng qua hàng trăm cánh phượng rời cành bay tung trong gió. Đám học trò nhỏ tha hồ nhặt., hai cánh hoa xếp hai bên , một cái đài hoa ở giữa, gắn thêm hai cái nhụy cong cong là có một con bướm phượng ép trong vở. Hoa phượng nở đỏ trên đầu, hoa rơi lớp lớp dưới chân , hoa bay tung trong gió, hoa ép trong vở, hoa nhét đầy cặp sách.Và những mùa hè thơ ấu đã trôi qua như thế.
    Làm bé con thời chiến tranh đâu có biết đi nghĩ hè là gì. Không có bãi biển Nha Trang, không có đồi thông Đà Lạt. Suốt cả mùa hè tôi chỉ rong chơi quanh quẩn dưới gốc phượng, và những lớp học hè cho niên khóa mới.  Lớn lên một chút, vào lớp sáu trường Tổng Hợp, đầu tiên tôi có hơi  thất vọng vì sân trường bên này toàn là cây muồng hoa vàng, lác đác vài cây phượng non còn thưa cành.Không đẹp bằng ngôi trường nữ Vinh Sơn. Tôi nhớ trong  cuốn đặc san hè năm lớp chín  có anh chàng nào đó viết : Tôi yêu nhất là cây phượng trước lớp chín bốn. Cả lớp đồn đại rằng câu này là để gới đến Nguyễn thị Phượng. Tất nhiên, lúc đó P xinh xắn dễ thương lắm. Ngày còn bé để công nhận một cô bạn nào đó  đẹp  là điều rất khó khăn. Nhưng khi lớn lên rồi, nghĩ về mỗi cấp lớp học tôi lại nhớ đến những cô bạn xinh đẹp trước nhất. Niên khóa 68-75 cũng nhiều hoa khôi thật, nào là Trần thị Hường, Bích Tuyền, Chu thị Hạnh, Trần thị Tảo, Ngô thị Bình, Trần thị bích Nga, Ngọc Nga ,Vũ thị Mộc ,Trần thị Nhẫn, Huỳnh thị Tám… (còn nhiều nữa, các bạn nam bổ sung danh sách thêm nhé). Cũng có những cuộc bầu bán coi ai về nhất, nhưng ai đẹp hơn ai là còn tùy vào đối tượng. Có thể với anh chàng nào đó P là xinh nhất, với P C M thì N T T L là dễ thương nhất, với V V T thì N T B mới là đẹp nhất... Một thuở nào, những đóa hoa đã rực rỡ giữa sân trường, tỏa hết sắc hương. Làm vỡ tan trái tim của bao nhiêu chàng tuổi trẻ

Hạ đỏ có chàng tới hỏi
Em thơ chị đẹp của em đâu.
Chị tôi hoa trắng cài đầu
Đi giặt tơ vàng bên suối.

   Riêng với tôi có lẽ T T H là người đẹp nhất, vì bạn đã vội vã ra đi lúc còn trẻ, giống như những giai nhân trong thơ cổ, không để cho nhân gian thấy tóc bạc màu. Thời gian vốn là kẻ thù của nhan sắc, những má hồng năm xưa nay đã qua đi tuổi xuân thì. Nhưng mùa hè vẫn cứ vô tình trở về để nối tiếp mùa xuân. Thành phố mỗi một ngày một ít đi những cây phượng vĩ, màu hoa đỏ cũng vắng dần. Thay vào đó là hàng hàng lớp lớp đèn màu nhấp nháy cho một mùa lễ hội. Ban đêm thì lấp lánh lung linh , nhưng ban ngày chỉ thấy toàn dây là dây chằng chịt. Nhà tôi ở xa phố, xa những dây đèn lấp lánh.Chiều chiều sau một ngày dài mệt nhoài, tôi chạy xe về nhà. Chầm chậm qua những con dốc dài. Thoáng thấy bên trời những chùm phượng đỏ. Gợi nhớ lại những mùa hè đã qua… những mùa hè rực rỡ…



TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA

                     Em trở lại trường xưa bên đồi cao lộng gió.
                     Hàng cây xanh che rợp bóng sân trường.
                     Bước chân em qua hành lang hun hút.
                     Lớp học im lìm, bàn ghế cũng ngũ say.
                     Bên hiên vắng, luống mười giờ thắm đỏ
                     Nhớ lá thư anh trao vội giữa sân trường
                     Thư học trò ngây thơ, em nhận mà không giữ.
                     Nên chỉ mình em thôi, đi suốt cuộc hành trình
                     Em trở lại, về qua con đường  ngày cũ.
                     Tà áo ai bay bay xanh ngát buổi tan trường.
                     Nhớ tiếng đàn xưa, bản tình ca phiêu lãng.
                     Biết để tặng mình, em vẫn giả làm ngơ.
                     Tình ngây thơ em nhận rồi không giữ.
                     Giờ chỉ mình em thôi, quay trở lại trường xưa.