Một buổi chiều, bất kỳ như những buổi chiều khác sau một ngày dài mệt mỏi. Tôi từ phố rời cửa hàng cúa mình chạy xe về nhà, xuôi theo những con dốc dài, ngang qua một ngôi trường nhỏ nằm khuất dưới hàng cây phượng vĩ. Chợt nhìn thấy những chùm hoa đỏ rực rỡ dưới ánh nắng chiều, in trên nền trời xanh. Giật mình tôi tự hỏi : mùa hè về rồi sao? tháng ngày bận bịu chìm trong công việc tôi không còn nhớ chi đến mùa thu mùa hạ , những bông hoa phượng như chợt nhắc tôi về mùa hè ngày xưa ....
.Đã mấy mươi năm qua, kể từ mùa hè năm cũ khi đám học trò chia tay nhau mỗi người một ngả đời. Nhưng màu đỏ của hoa phượng như vẫn chói chang trong tôi. Nhắm mắt lại tôi vẫn hình dung được hàng cây phượng trong sân trường Vinh Sơn thời thơ ấu. Không biết các Soeur trồng từ khi nào, nhưng ngày tôi vào học , các gốc phượng đã to và già như những cây cổ thụ. Rễ bò chi chít trong sân còn tàn thì giao nhau che kín cả một khoảng sân rộng. Mùa hè chơi đùa trong sân trường , ngước mắt nhìn lên tôi chỉ thấy rợp trời một màu đỏ. Nó rực rỡ đến nỗi trái tim nhỏ bé của tôi như thắt lại, choáng ngợp.Tôi vẫn nhớ được ý nghĩ của mình lúc đó : Sao hoa phượng không nở quanh năm mà chỉ nở mỗi một mùa hè nhỉ.. Khi có một cơn gió thoảng qua hàng trăm cánh phượng rời cành bay tung trong gió. Đám học trò nhỏ tha hồ nhặt., hai cánh hoa xếp hai bên , một cái đài hoa ở giữa, gắn thêm hai cái nhụy cong cong là có một con bướm phượng ép trong vở. Hoa phượng nở đỏ trên đầu, hoa rơi lớp lớp dưới chân , hoa bay tung trong gió, hoa ép trong vở, hoa nhét đầy cặp sách.Và những mùa hè thơ ấu đã trôi qua như thế.
Làm bé con thời chiến tranh đâu có biết đi nghĩ hè là gì. Không có bãi biển Nha Trang, không có đồi thông Đà Lạt. Suốt cả mùa hè tôi chỉ rong chơi quanh quẩn dưới gốc phượng, và những lớp học hè cho niên khóa mới. Lớn lên một chút, vào lớp sáu trường Tổng Hợp, đầu tiên tôi có hơi thất vọng vì sân trường bên này toàn là cây muồng hoa vàng, lác đác vài cây phượng non còn thưa cành.Không đẹp bằng ngôi trường nữ Vinh Sơn. Tôi nhớ trong cuốn đặc san hè năm lớp chín có anh chàng nào đó viết : Tôi yêu nhất là cây phượng trước lớp chín bốn. Cả lớp đồn đại rằng câu này là để gới đến Nguyễn thị Phượng. Tất nhiên, lúc đó P xinh xắn dễ thương lắm. Ngày còn bé để công nhận một cô bạn nào đó đẹp là điều rất khó khăn. Nhưng khi lớn lên rồi, nghĩ về mỗi cấp lớp học tôi lại nhớ đến những cô bạn xinh đẹp trước nhất. Niên khóa 68-75 cũng nhiều hoa khôi thật, nào là Trần thị Hường, Bích Tuyền, Chu thị Hạnh, Trần thị Tảo, Ngô thị Bình, Trần thị bích Nga, Ngọc Nga ,Vũ thị Mộc ,Trần thị Nhẫn, Huỳnh thị Tám… (còn nhiều nữa, các bạn nam bổ sung danh sách thêm nhé). Cũng có những cuộc bầu bán coi ai về nhất, nhưng ai đẹp hơn ai là còn tùy vào đối tượng. Có thể với anh chàng nào đó P là xinh nhất, với P C M thì N T T L là dễ thương nhất, với V V T thì N T B mới là đẹp nhất... Một thuở nào, những đóa hoa đã rực rỡ giữa sân trường, tỏa hết sắc hương. Làm vỡ tan trái tim của bao nhiêu chàng tuổi trẻ
Hạ đỏ có chàng tới hỏi
Em thơ chị đẹp của em đâu.
Chị tôi hoa trắng cài đầu
Đi giặt tơ vàng bên suối.
Riêng với tôi có lẽ T T H là người đẹp nhất, vì bạn đã vội vã ra đi lúc còn trẻ, giống như những giai nhân trong thơ cổ, không để cho nhân gian thấy tóc bạc màu. Thời gian vốn là kẻ thù của nhan sắc, những má hồng năm xưa nay đã qua đi tuổi xuân thì. Nhưng mùa hè vẫn cứ vô tình trở về để nối tiếp mùa xuân. Thành phố mỗi một ngày một ít đi những cây phượng vĩ, màu hoa đỏ cũng vắng dần. Thay vào đó là hàng hàng lớp lớp đèn màu nhấp nháy cho một mùa lễ hội. Ban đêm thì lấp lánh lung linh , nhưng ban ngày chỉ thấy toàn dây là dây chằng chịt. Nhà tôi ở xa phố, xa những dây đèn lấp lánh.Chiều chiều sau một ngày dài mệt nhoài, tôi chạy xe về nhà. Chầm chậm qua những con dốc dài. Thoáng thấy bên trời những chùm phượng đỏ. Gợi nhớ lại những mùa hè đã qua… những mùa hè rực rỡ…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét