Không biết tự
bao giờ tôi bắt đầu chú ý đến những người già lão và bắt đầu biết cảm thương
họ, có lẽ từ lúc tôi cảm nhận được tuổi già đến mau quá và tôi nhìn nơi họ hình ảnh của mình đôi mươi năm nữa.
Cách đây không
lâu tôi có xem tấm hình của một gia đình
” tứ đại đồng đường” trên báo, và một bài viết khen ngợi, bốn đời sống chung mà
vẫn ấm êm. Cũng mấy hôm sau có ý kiến người ta comment rằng, con cháu trong gia
đình này nói, thật ra họ không hạnh phúc viên mãn đến như vậy, và cuộc sống
chung thật ra cũng ngột ngạt lắm.
Điều đó tôi
nghĩ cũng là lẽ thường thôi, vì tuổi già
và tuổi trẻ nó cứ như là hai mặt của một tấm huy chương, cứ như là hai mặt của
cuộc đời. Nó có chút gì là đối nghịch,
chút gì đối kháng, và cả đối lập nữa. Lúc còn bé tôi rất ghét người già (
cho dù đó là người thân của tôi đi nữa
). Có lẽ vì mẹ tôi hay nhát, nếu con không ăn cơm mẹ sẽ gọi ông già , hay nếu
con không ngũ sớm mẹ sẽ kêu bà già bắt. Gần sát nhà tôi có ông già Sáu, ông là
hung thần của đám con nít. Đứa nào khóc nhè mà nghe nói gọi ông
Sáu là nín khe ngay, bởi vì ông sẽ cất
giọng ồm ồm : đứa nào khóc vậy, có muốn ông
sáu ăn thịt không. Vậy đó… và người già đối với tôi cứ như là ông
ngáo ộp, như bà phù thủy.
Lúc đó ba mẹ
tôi còn trẻ, nhưng trong nhà còn có một ông bác họ không vợ không con. Ba tôi thương anh đem về nuôi dưỡng. Ông Bác của tôi vừa già
nè, tóc thì bạc , răng thì rụng, miệng thì móm còn hay càu nhàu, ngũ thì ngáy
to. Bác có trách nhiệm trông coi đám nhóc trong nhà, không cho mấy chị em
nghịch ngợm làm tôi ghét ông lắm.
Dần lớn
lên năm mười mấy tuổi, bắt đầu biết tập tành đọc tiểu thuyết. Có lần tôi vớ được
tập truyên của nhà văn Mai Thảo. Trong đó kể lại mối tình của hai nhân vật đã
ngoài ba mươi tuổi. Lúc ba tôi phát hiện tịch thu, tôi đã phân trần : con có
coi đâu ba, truyện đó chán lắm, cứ mấy người già thôi.. Với một cô bé mười lăm
như tôi thì ba mươi mấy là già lắm. Những
nhân vật đó đáng bằng ba mẹ mình rồi, lẽ ra họ nên sống vì bổn phận và lẽ ra họ
không nên yêu nhau nữa.
Có một khoảng thời gian tôi về Sài Gòn ở
với bà nội để đi học. Nhà có hai bà cháu, tôi học lớp đêm nên chín mười giờ mới
về đến nhà. Khuya rồi mà bà nội vẫn bắc cái ghế ngồi ngoài hè đợi tôi. Chẳng
cảm động chút nào vào nhà tôi nhăn nhó : nội ơi con đi học chớ có đi chơi đâu, nội cứ ăn cơm và ngũ
trước đi. Nhưng nội vẫn chờ tôi mỗi đêm và điều đó làm tôi rất bực bội. Ít lâu
sau bà nội theo chú Út đi xuất cảnh nước ngoài. Mấy năm sau nữa
nội mất luôn ở bên đó, nội đã đi và đi mãi như vậy … Nội yên nghĩ trong
một nghĩa trang trên một ngọn đồi ở mãi tận Cali mà tôi chỉ nhìn thấy qua ảnh. Mấy chục
năm rồi, cũng có khi tôi nghĩ có lẽ phải thu xếp và cố gắng để đi thăm nội, tôi sẽ ngồi bên mộ bà nội để khóc một lần cho đã. Khóc cho cái con
bé trái tính trái nết ngày xưa, khóc cho một khúc quanh cuộc đời mà gia đình
tôi phải nghìn trùng xa cách, và khóc cái tuổi già đang đến , rồi mình cũng sẽ
bắt ghế ngồi đợi cháu như nội ngày xưa.
Có một câu bà
nội tôi hay nói : khi nào con già rồi con sẽ hiểu. Bây giờ đôi khi tôi vẫn nói
với mấy đứa nhỏ ở nhà y sì cái câu nói của
nội ngày xưa. Lịch sử lập lại, chỉ có điều khi hiểu ra thì người ta
không còn trẻ nữa và những người thân yêu cũng không còn ở bên cạnh mình . Ba tôi cũng mất sau bà nội
chỉ một năm còn mẹ tôi đến sống với mấy đứa
em ở xa… xa lắm…Đến bên kia bờ Đại Tây Dương.
Bạn bè quanh
tôi bây giờ đa phần cũng cùng hoàn cảnh
giống tôi , bạn thì mất ba, bạn thì mất
mẹ, có bạn không còn cả ba và mẹ. Nhưng
cũng có vài bạn may mắn lắm vì còn cả bố lẫn mẹ, tôi vẫn nghĩ bạn đó
thật là hạnh phúc. Nhiều lần đến thăm bạn bè, tôi biết chăm sóc người già cũng không dể dàng gì, nhất
là những lúc các cụ ốm đau. Một người
bạn đã tâm sự với tôi :.. vất vả lắm, nhưng ngày nào mẹ còn bên mình là mình
còn cảm giác an vui …Tặng bạn câu ca dao này, cũng là tự tặng cho chính mình vậy:
Đêm đêm con thắp
đèn trời
Cầu
cho cha mẹ sống đời với con
Tháng ba năm nay tôi có đến thăm thầy cũ nhân ngày thầy
cô từ nước ngoài về thăm quê hương.Thầy đã 82 tuổi còn cô cũng đã 77. Tôi cứ ngồi
yên thật lâu khi các bạn trò chuyện , để
ngắm cô thầy ngồi bên nhau và tôi rất ngưỡng mộ. Họ đúng là những nhà mô phạm
của thế kỷ trước, nhũng đôi lứa yêu nhau bền vững, vượt qua bao sóng gió và
cùng nhau đi đến cuối cuộc đời. ..Em xin chúc thầy cô được sức khỏe, đươc bình yên bên nhau
và mãi mãi yêu nhau. Bây giờ thì em biết,
ở tuổi nào người ta cũng cần được yêu thương. Được người yêu hạnh phúc hơn yêu
người, nhưng cầu cho những kẻ có lòng đều được yêu nhau.
Ai cũng có một
thời trẻ tuổi, cái tuổi trẻ vui tươi
nhưng cũng đầy nông nổi, cái tuổi mà người ta dễ mắc phải những sai lầm. Lúc đó
có ai bảo rằng bạn đã sai rồi thì nhất định không chịu đâu. Chỉ mãi về sau ,
khi dòng sông đời cứ trôi đi qua bao ghềnh thác, mọi điều vỡ vạc ra thì tuổi
già đã thấp thoáng. Nhưng cuộc đời vẫn cứ là như vậy, dòng sông đời vẫn cứ trôi đi… và lịch sử vẫn lập lại.
Vậy cũng nên tha tội chết cho đám tuổi trẻ hậu sinh nhỉ … Bởi vì ai cũng có một thời….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét