Có một cơn bão dữ vừa đi qua... Suốt một tuần lễ, khi mà nó vừa xuất hiện ở Thái Bình Dương là tin tức dự báo trên Tivi, trên mạng được cập nhật hằng giờ. Người ta dùng chữ dự báo xét cho cùng cũng chính xác, vì nó cũng là điều dự đoán, chỉ 50-50 thôi. Không ai có thể nói chính xác được nó đi đâu, chuyển hướng ra sao, và tâm bão sẽ vào nơi nào. Mới đầu người ta tưởng nó sẽ đi vào miền Nam, hay Nam trung bộ.Đó là nơi tôi đang sinh sống bây giờ. Nghĩ bụng phải ra siêu thị chuẩn bị một số thức ăn phòng những ngày mưa to Dẫu sao ở Cao nguyên cũng chịu ảnh hưỡng gián tiếp thôi chứ không trực tiếp như miền duyên hải. Nhưng rồi nó đột ngột chuyển hướng , người ta lại dự báo bão sẽ vào miền Trung, nơi mà mới mấy tuần trước vừa hứng chịu một cơn bão. Người miền Trung thì có kinh nghiệm đón bão hơn dân Cao nguyên, người ta lại cuống cuồng chuẩn bị, và cứ căng mình chờ cơn bão đến. Ngày hôm sau dự báo bão lại chuyển nơi đổ bộ ra Bắc Trung bộ. Hôm sau nữa, thực ra không phải là Bắc miền Trung mà bão lại tiến thẳng vào miền Bắc, cụ thể là Hải Phòng Quảng Ninh, bấy giờ đã giảm cấp xuống, ít nguy hiểm hơn . Lúc đi sang biên giới Trung quốc chỉ còn là một vùng áp thấp, gây những cơn mưa lớn rồi tan đi.
Nhưng khi Bão quét ngang Philipine, nó còn nguyên sức mạnh là một cơn cuồng phong hủy diệt loài người. Mấy ngày đầu người ta chẳng có tin tức gì. Khi mà thông tin liên lạc đều bị xóa sổ .Máy bay không đáp được vì phi trường bị tàn phá, đường bộ cũng không đến được vì đường xá hư hại, cây đổ ngỗn ngang. Vùng bị bão dường như bị cách ly và cô lập với bên ngoài. Tôi không hình dung ra thời gian đó người ta phải chống chọi ra sao với cơn cuồng nộ của thiên nhiên, vì đến từng tuổi này tôi cũng chưa lần nào phải trãi qua một cơn bão một cách trực tiếp. Nhưng tôi nghĩ chắc phải là khủng khiếp lắm, bỡi nó ngoài sức tưởng tượng của mình rồi..Đến hôm nay thì người ta dần tiếp cận được ,tin tức nhiều hơn .Những hình ảnh làm rơi nước mắt, làm lòng người nhói đau. Đó là những xác người đươc đem ra từ các đống đổ nát. Đó là những đoàn người tơi tả chờ lương thực, thực phẩm. Đó là người đàn ông lặng lẽ đứng trước ngôi nhà chỉ còn là đống gạch vụn. Đó là những người phụ nữ dõi mắt nhìn ra biển xa nơi có đứa con thơ bị cuốn đi theo dòng nước.Nghe nói còn có cả hôi của và cướp bóc, trong thiên tai còn có cả nhân tai.
Cả thế giới người ta bắt đầu chung tay cứu trợ. Nhất là những nước vừa giàu vừa có kinh nghiệm đối phó với thiên tai. Hy vọng rồi sẽ có nước uống ,thức ăn có nhu yếu phẩm cần thiết. Mong sao nó được phân phát công bình để ai cũng có đủ. Kể cả những đứa trẻ mất cha, mất mẹ, cả những người già , những phụ nữ yếu đuối không sức mà tranh giành. Nhưng cứu trợ chỉ là giúp nhau vượt qua những lúc ngặt nghèo. Về tổng thể người ta phải tự mình đi lại từ đầu. Chắc họ cũng giống như người Việt mình thôi, cả một đời người có khi chỉ có được ngôi nhà là tài sản lớn nhất , mấy chục năm xây dựng chỉ có một giây phút thành đống gạch vụn. Công trình trăm năm phút chốc bỗng tan tành... Cả người cũng kẻ mất, kẻ còn, sá chi đến của cải phù vân.
Trên TiVi còn thông báo có cả người Việt mình trong vùng thảm họa nữa. Chao ơi làm dân tha phương, đi đâu không đi lại đi về vùng rốn của thiên tai. Người ta là dân bản địa còn tả tơi trong bão, huống gì mình là dân nhập cư. Đúng là : "Phận nghèo đi đến xứ mô cũng nghèo". Bây giờ ở quê nhà có những đứa trẻ đang ngóng tin cha mẹ, có những bà mẹ già đang trông đợi tin con. Nghe nói số người Việt cũng đang tập trung lại chờ cứu trợ, nhưng giao thông vẫn còn khó khăn lắm để tiếp cận. Cầu mong cho họ mạnh mẻ, đùm bọc thương yêu nhau trên xứ người để cùng vượt qua khó khăn.
Người Philipine họ cũng nghèo như mình vậy, họ giỏi về làm vườn, giỏi về nhạc công và cũng đi lao động khắp nơi trên thế giới. Giờ phút này những đứa con xa quê cũng đau đáu nhớ về quê hương với một giọt nước mắt.Có câu đất lành chim đậu nhưng thế giới này cũng có những vùng đất dữ dội. nằm trong rốn bão, nằm trong vòng đai lữa, nằm trong đường nứt gảy của địa cầu , như Nhật bản, như Philipine...Vậy mà sau thiên tai họ vẫn mạnh mẻ sống , vẫn bám biển ,bám đất để xây dựng lại. Vì đó là nơi mà cha ông họ đã sống đã tồn tại qua mấy ngàn năm.Thiên nhiên thì uy lực nhưng con người, sức chịu đựng cũng vô biên, lớp này mất đi lớp khác tiến lên.Vậy mới biết trong lòng mỗi người chữ quê hương sâu đậm biết dường nào.
Suốt một tuần khi cơn bão tàn phá, nơi tôi ở vẫn nắng chang chang. đêm đến ánh trăng non đỏ quạch báo hiệu một ngày mai rực nắng.Giữa thời tiết đẹp tôi cảm thấy dường như có gì mình không phải lắm, sao mình lại ở một nơi đẹp như thế này trong khi phía bên kia Biển Đông có cả trăm ngàn người đang mưa dầm đau khổ. Lần đầu trong đời tôi cảm nhận thiên nhiên với trái tim nặng trĩu. Rồi tôi cũng tự an ủi mình , sau cơn mưa trời lại nắng, sau đau thương con người sẽ mạnh mẻ hơn. Họ cũng là một dân tộc can đảm, những con người lớn lên từ đảo nhỏ giữa lòng đại dương bao la, họ dám đương đầu với bão táp, họ dám sống và dám chết trên quê hương...Cầu xin ơn trên ban thêm cho họ tình yêu và sức mạnh.
Hôm nay tôi lại nghe tin dự báo mới nhất, có một vùng áp thấp mạnh lên thành bão ngoài khơi Thái Bình Dương....
Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013
Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013
Thứ Tư, 6 tháng 11, 2013
NHỮNG MÙA NOEL
Những màu sắc rực rỡ, lấp lánh xanh tím đỏ vàng bao giờ cũng làm tôi thích thú. Mà sao lại không nhỉ khi màu sắc làm con người thêm yêu đời, cuộc sống sẽ đơn điệu biết bao nếu không có sắc màu.
Mỗi lần vào nhà sách, cho đến khi lớn tuổi rồi tôi vẫn say mê ngắm nghía những hộp màu chì, màu nước, những hộp sáp đến mấy chục màu.Tôi hay tặng mấy đứa cháu mình những hộp màu ngộ nghỉnh.Và khi mùa Noel đến, người ta lại bày bán thêm những đồ trang trí Noel nho nhỏ. Tôi cũng bỏ không ít thời gian để lục lọi mua thêm vài món dù ở nhà cũng đã có đủ cả rồi. Nào là những trái châu đủ màu, lấp lánh sáng bạc, đỏ tía, đỏ thẫm, váng ánh kim , vàng sáng lóng lánh, xanh thẫm , xanh lá cây, xanh lam . Những vòng hoa bện bằng rơm, kết thêm những bông hoa Christmas đỏ rực và những trái thông khô ngộ nghỉnh. Còn đủ loại các ngôi sao năm cánh, tám cánh với những chiếc tua dài nhiều màu để gắn trên cây Noel. Tôi thích nhất là những cái chuông lớn bé, màu đã đẹp rồi, khi gió thổi nó phát ra tiếng nhạc vui tai. Còn nữa ,đó là mấy cây kẹo giả hình xoắn ốc treo lên cây nó cứ xoay tít thật vui mắt. Những cây nến be bé với thật nhều tua kim tuyến, Ông già noel và Thiên thần cũng bé xíu xinh xinh.
Nhưng phong phú nhất vẫn là thiệp noel, những năm mà internet chưa phổ biến tôi còn có cái thú chọn thiệp để gởi cho bạn bè và người thân. Năm tháng đó một lá thơ ra nước ngoài cũng đi mất cả tháng, cứ đến đầu tháng mười một là mẹ tôi đã nhắc tôi đi mua thiệp.Tôi lục lọi mê man giữa những thùng thiệp Noel đủ màu, đủ loại.Để gởi hết cho cô bác dì chú ở trong và ngoài nước tôi phải chọn cho mẹ tôi cả chục cái. Về nhà bà tự tay viết lời chúc giáng sinh và năm mới đến cho anh chị em.Lúc đó tiền gởi một lá thơ ra nước ngoài cũng khá mắc, nhưng đó là thông lệ chung của gia đình. Và mẹ tôi cũng rất vui khi nhận được những thiệp Noel của các chú bác dì cậu. Bà đọc đi đọc lại rồi trang trọng gắn nó lên cây Noel của nhà như mối tình thân dù cách xa nhau nghìn trùng.Tôi hay chọn những mẫu thiệp đơn giản, vì nó nhẹ gam khi gởi đi,như những cây nến sáng lung linh, những chùm trái châu lóng lánh,những thiên thần nhỏ đang ca hát.Nhưng tôi vẫn thích nhất là tấm thiệp vẻ một ngôi nhà thờ nhỏ với cái tháp chuông cao ngất,như đang đong đưa gióng lên tiếng chuông âm vang.Trên con đường nhỏ phủ đầy tuyết dưới hàng cây thông cao trắng xóa lạnh lẽo vài bóng người co ro đang đến Nhà thờ dự lễ nữa đêm. Khung cảnh lãng mạn giống như trong một bài hát.Tôi nghĩ có lẽ đó là cảnh một ngôi nhà nguyện nhỏ ở xa xôi đâu tận vùng Bắc Âu, nơi quê hương của ông già Noel.
Rồi năm tháng cứ trôi qua cô tôi và dì tôi già rồi mất, không còn ai gởi thiêp Noel cho mẹ tôi nữa. Mẹ tôi cũng rời quê hương đi xa, bây giờ noel bà dự lễ ở một ngôi nhà thờ xa lắc.Đàn con cháu cứ lớn lên đi học và đi làm, chúng dần dần bỏ đi hết.Nơi này cũng chỉ còn lại ba chị em tôi , những mùa Giáng sinh sum họp đông đủ qua rồi.Thời buổi hiện đại, không ai còn gởi thư nữa, nhấc phone, nói vài câu cho gọn. Thiệp điện tử ảnh động, ảnh tỉnh có cả lời chúc và nhạc Giáng sinh réo rắt. Mùa Noel trên mạng, tràn ngập những những bài hát từ cổ xưa mấy trăm năm đến tân thời, tràn ngập những quà tặng ,có thể chọn lựa rồi gởi cho nhau không cần lễ mễ đến tiệm mua nữa.
Những buổi tiệc Noel đông đủ ngày ba tôi còn sống là vui nhất, khi đám con đi lễ đêm ,ông ở nhà chuẩn bị đầy đủ. Nào thức mặn, thức ngọt,nào trái cây, nước ngọt. Đi lễ về cả nhà ùa vào ăn uống ngon lành.Chỉ có ba tôi là ăn rất ít, ông ngồi ở xa ngắm nhìn mấy đứa con. Có lẽ phút giây đó lòng ông hạnh phúc lắm. Không ai lấy lại được những gì đã qua,nhũng tháng năm cũ đã chìm trong dĩ vãng, cuộc sống cứ tất bật trôi. Một mùa noel lại đến, một năm sắp trôi đi hết. Đời sống đầy những đổi thay và tôi chấp nhận như vậy...
Mấy chục năm nay về nhà chồng, ngày áp lễ bao giờ tôi cũng chọn mua hai hộp bánh kem Noel . Người ta làm giống hình một khúc cây sồi với những vân gổ là chocolate, những chùm dây leo, hoa lá bằng đường ngọt với mấy ổ nấm bằng kem màu sặc sỡ phủ đầy lên trên. Một hộp tôi tặng cho bố mẹ chồng.Một hộp là của hai vợ chồng tôi , ông bạn già của tôi thích bánh ngọt.Có lẽ những người thích ăn ngọt là người yêu đời. Còn tôi là người thích màu sắc,tôi thích những ngôi sao lấp lánh rực rỡ, những dây kim tuyến lóng lánh...
Cả những chùm đèn đủ màu sáng nhấp nháy trong đêm đen , ánh đèn làm ấm lòng người lữ thứ giữa đêm đông lạnh lẽo.
Nhưng phong phú nhất vẫn là thiệp noel, những năm mà internet chưa phổ biến tôi còn có cái thú chọn thiệp để gởi cho bạn bè và người thân. Năm tháng đó một lá thơ ra nước ngoài cũng đi mất cả tháng, cứ đến đầu tháng mười một là mẹ tôi đã nhắc tôi đi mua thiệp.Tôi lục lọi mê man giữa những thùng thiệp Noel đủ màu, đủ loại.Để gởi hết cho cô bác dì chú ở trong và ngoài nước tôi phải chọn cho mẹ tôi cả chục cái. Về nhà bà tự tay viết lời chúc giáng sinh và năm mới đến cho anh chị em.Lúc đó tiền gởi một lá thơ ra nước ngoài cũng khá mắc, nhưng đó là thông lệ chung của gia đình. Và mẹ tôi cũng rất vui khi nhận được những thiệp Noel của các chú bác dì cậu. Bà đọc đi đọc lại rồi trang trọng gắn nó lên cây Noel của nhà như mối tình thân dù cách xa nhau nghìn trùng.Tôi hay chọn những mẫu thiệp đơn giản, vì nó nhẹ gam khi gởi đi,như những cây nến sáng lung linh, những chùm trái châu lóng lánh,những thiên thần nhỏ đang ca hát.Nhưng tôi vẫn thích nhất là tấm thiệp vẻ một ngôi nhà thờ nhỏ với cái tháp chuông cao ngất,như đang đong đưa gióng lên tiếng chuông âm vang.Trên con đường nhỏ phủ đầy tuyết dưới hàng cây thông cao trắng xóa lạnh lẽo vài bóng người co ro đang đến Nhà thờ dự lễ nữa đêm. Khung cảnh lãng mạn giống như trong một bài hát.Tôi nghĩ có lẽ đó là cảnh một ngôi nhà nguyện nhỏ ở xa xôi đâu tận vùng Bắc Âu, nơi quê hương của ông già Noel.
Rồi năm tháng cứ trôi qua cô tôi và dì tôi già rồi mất, không còn ai gởi thiêp Noel cho mẹ tôi nữa. Mẹ tôi cũng rời quê hương đi xa, bây giờ noel bà dự lễ ở một ngôi nhà thờ xa lắc.Đàn con cháu cứ lớn lên đi học và đi làm, chúng dần dần bỏ đi hết.Nơi này cũng chỉ còn lại ba chị em tôi , những mùa Giáng sinh sum họp đông đủ qua rồi.Thời buổi hiện đại, không ai còn gởi thư nữa, nhấc phone, nói vài câu cho gọn. Thiệp điện tử ảnh động, ảnh tỉnh có cả lời chúc và nhạc Giáng sinh réo rắt. Mùa Noel trên mạng, tràn ngập những những bài hát từ cổ xưa mấy trăm năm đến tân thời, tràn ngập những quà tặng ,có thể chọn lựa rồi gởi cho nhau không cần lễ mễ đến tiệm mua nữa.
Những buổi tiệc Noel đông đủ ngày ba tôi còn sống là vui nhất, khi đám con đi lễ đêm ,ông ở nhà chuẩn bị đầy đủ. Nào thức mặn, thức ngọt,nào trái cây, nước ngọt. Đi lễ về cả nhà ùa vào ăn uống ngon lành.Chỉ có ba tôi là ăn rất ít, ông ngồi ở xa ngắm nhìn mấy đứa con. Có lẽ phút giây đó lòng ông hạnh phúc lắm. Không ai lấy lại được những gì đã qua,nhũng tháng năm cũ đã chìm trong dĩ vãng, cuộc sống cứ tất bật trôi. Một mùa noel lại đến, một năm sắp trôi đi hết. Đời sống đầy những đổi thay và tôi chấp nhận như vậy...
Mấy chục năm nay về nhà chồng, ngày áp lễ bao giờ tôi cũng chọn mua hai hộp bánh kem Noel . Người ta làm giống hình một khúc cây sồi với những vân gổ là chocolate, những chùm dây leo, hoa lá bằng đường ngọt với mấy ổ nấm bằng kem màu sặc sỡ phủ đầy lên trên. Một hộp tôi tặng cho bố mẹ chồng.Một hộp là của hai vợ chồng tôi , ông bạn già của tôi thích bánh ngọt.Có lẽ những người thích ăn ngọt là người yêu đời. Còn tôi là người thích màu sắc,tôi thích những ngôi sao lấp lánh rực rỡ, những dây kim tuyến lóng lánh...
Cả những chùm đèn đủ màu sáng nhấp nháy trong đêm đen , ánh đèn làm ấm lòng người lữ thứ giữa đêm đông lạnh lẽo.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
