Có một cơn bão dữ vừa đi qua... Suốt một tuần lễ, khi mà nó vừa xuất hiện ở Thái Bình Dương là tin tức dự báo trên Tivi, trên mạng được cập nhật hằng giờ. Người ta dùng chữ dự báo xét cho cùng cũng chính xác, vì nó cũng là điều dự đoán, chỉ 50-50 thôi. Không ai có thể nói chính xác được nó đi đâu, chuyển hướng ra sao, và tâm bão sẽ vào nơi nào. Mới đầu người ta tưởng nó sẽ đi vào miền Nam, hay Nam trung bộ.Đó là nơi tôi đang sinh sống bây giờ. Nghĩ bụng phải ra siêu thị chuẩn bị một số thức ăn phòng những ngày mưa to Dẫu sao ở Cao nguyên cũng chịu ảnh hưỡng gián tiếp thôi chứ không trực tiếp như miền duyên hải. Nhưng rồi nó đột ngột chuyển hướng , người ta lại dự báo bão sẽ vào miền Trung, nơi mà mới mấy tuần trước vừa hứng chịu một cơn bão. Người miền Trung thì có kinh nghiệm đón bão hơn dân Cao nguyên, người ta lại cuống cuồng chuẩn bị, và cứ căng mình chờ cơn bão đến. Ngày hôm sau dự báo bão lại chuyển nơi đổ bộ ra Bắc Trung bộ. Hôm sau nữa, thực ra không phải là Bắc miền Trung mà bão lại tiến thẳng vào miền Bắc, cụ thể là Hải Phòng Quảng Ninh, bấy giờ đã giảm cấp xuống, ít nguy hiểm hơn . Lúc đi sang biên giới Trung quốc chỉ còn là một vùng áp thấp, gây những cơn mưa lớn rồi tan đi.
Nhưng khi Bão quét ngang Philipine, nó còn nguyên sức mạnh là một cơn cuồng phong hủy diệt loài người. Mấy ngày đầu người ta chẳng có tin tức gì. Khi mà thông tin liên lạc đều bị xóa sổ .Máy bay không đáp được vì phi trường bị tàn phá, đường bộ cũng không đến được vì đường xá hư hại, cây đổ ngỗn ngang. Vùng bị bão dường như bị cách ly và cô lập với bên ngoài. Tôi không hình dung ra thời gian đó người ta phải chống chọi ra sao với cơn cuồng nộ của thiên nhiên, vì đến từng tuổi này tôi cũng chưa lần nào phải trãi qua một cơn bão một cách trực tiếp. Nhưng tôi nghĩ chắc phải là khủng khiếp lắm, bỡi nó ngoài sức tưởng tượng của mình rồi..Đến hôm nay thì người ta dần tiếp cận được ,tin tức nhiều hơn .Những hình ảnh làm rơi nước mắt, làm lòng người nhói đau. Đó là những xác người đươc đem ra từ các đống đổ nát. Đó là những đoàn người tơi tả chờ lương thực, thực phẩm. Đó là người đàn ông lặng lẽ đứng trước ngôi nhà chỉ còn là đống gạch vụn. Đó là những người phụ nữ dõi mắt nhìn ra biển xa nơi có đứa con thơ bị cuốn đi theo dòng nước.Nghe nói còn có cả hôi của và cướp bóc, trong thiên tai còn có cả nhân tai.
Cả thế giới người ta bắt đầu chung tay cứu trợ. Nhất là những nước vừa giàu vừa có kinh nghiệm đối phó với thiên tai. Hy vọng rồi sẽ có nước uống ,thức ăn có nhu yếu phẩm cần thiết. Mong sao nó được phân phát công bình để ai cũng có đủ. Kể cả những đứa trẻ mất cha, mất mẹ, cả những người già , những phụ nữ yếu đuối không sức mà tranh giành. Nhưng cứu trợ chỉ là giúp nhau vượt qua những lúc ngặt nghèo. Về tổng thể người ta phải tự mình đi lại từ đầu. Chắc họ cũng giống như người Việt mình thôi, cả một đời người có khi chỉ có được ngôi nhà là tài sản lớn nhất , mấy chục năm xây dựng chỉ có một giây phút thành đống gạch vụn. Công trình trăm năm phút chốc bỗng tan tành... Cả người cũng kẻ mất, kẻ còn, sá chi đến của cải phù vân.
Trên TiVi còn thông báo có cả người Việt mình trong vùng thảm họa nữa. Chao ơi làm dân tha phương, đi đâu không đi lại đi về vùng rốn của thiên tai. Người ta là dân bản địa còn tả tơi trong bão, huống gì mình là dân nhập cư. Đúng là : "Phận nghèo đi đến xứ mô cũng nghèo". Bây giờ ở quê nhà có những đứa trẻ đang ngóng tin cha mẹ, có những bà mẹ già đang trông đợi tin con. Nghe nói số người Việt cũng đang tập trung lại chờ cứu trợ, nhưng giao thông vẫn còn khó khăn lắm để tiếp cận. Cầu mong cho họ mạnh mẻ, đùm bọc thương yêu nhau trên xứ người để cùng vượt qua khó khăn.
Người Philipine họ cũng nghèo như mình vậy, họ giỏi về làm vườn, giỏi về nhạc công và cũng đi lao động khắp nơi trên thế giới. Giờ phút này những đứa con xa quê cũng đau đáu nhớ về quê hương với một giọt nước mắt.Có câu đất lành chim đậu nhưng thế giới này cũng có những vùng đất dữ dội. nằm trong rốn bão, nằm trong vòng đai lữa, nằm trong đường nứt gảy của địa cầu , như Nhật bản, như Philipine...Vậy mà sau thiên tai họ vẫn mạnh mẻ sống , vẫn bám biển ,bám đất để xây dựng lại. Vì đó là nơi mà cha ông họ đã sống đã tồn tại qua mấy ngàn năm.Thiên nhiên thì uy lực nhưng con người, sức chịu đựng cũng vô biên, lớp này mất đi lớp khác tiến lên.Vậy mới biết trong lòng mỗi người chữ quê hương sâu đậm biết dường nào.
Suốt một tuần khi cơn bão tàn phá, nơi tôi ở vẫn nắng chang chang. đêm đến ánh trăng non đỏ quạch báo hiệu một ngày mai rực nắng.Giữa thời tiết đẹp tôi cảm thấy dường như có gì mình không phải lắm, sao mình lại ở một nơi đẹp như thế này trong khi phía bên kia Biển Đông có cả trăm ngàn người đang mưa dầm đau khổ. Lần đầu trong đời tôi cảm nhận thiên nhiên với trái tim nặng trĩu. Rồi tôi cũng tự an ủi mình , sau cơn mưa trời lại nắng, sau đau thương con người sẽ mạnh mẻ hơn. Họ cũng là một dân tộc can đảm, những con người lớn lên từ đảo nhỏ giữa lòng đại dương bao la, họ dám đương đầu với bão táp, họ dám sống và dám chết trên quê hương...Cầu xin ơn trên ban thêm cho họ tình yêu và sức mạnh.
Hôm nay tôi lại nghe tin dự báo mới nhất, có một vùng áp thấp mạnh lên thành bão ngoài khơi Thái Bình Dương....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét