Như loài Hải Ly nơi đầm lầy
Trầm mình dưới dòng nước lạnh
Miệt mài tháng ngày xây cho mình một nơi trú ngụ
Kiên cố
Như loài rắn chuông nơi sa mạc
Vùi mình trong cát nóng
Trốn ánh nắng như thiêu như đốt
Bảo vệ lớp vảy bóng đẹp
Khép hờ đôi mắt nữa thức nữa ngủ
Như loài Gấu Xám Bắc Cực
Giữa băng tuyết ngủ giấc đông miên
Quên cái đói, quên rét, quên lạnh giá
Như loài chim biển làm tổ nơi đảo xa
Tháng ngày dõi mắt
Nhìn đại dương mênh mông
Nhìn đại dương mênh mông
Đất liền mù khơi, xa mịt mùng
Như loài ốc thu mình trong lớp võ
Nằm im nghe sóng vỗ
Nằm im nghe sóng vỗ
Nằm im nghe biển hát
Một đời lặng im
Tôi cũng trú mình trong thế giới nhỏ
Lắng nghe tiếng chim hót trong vườn
Ngắm hoa Quỳnh nở ban đêm
Sáng ngày có con sóc nhỏ nhảy nhót
Nó ăn những trái ngọt đầu mùa
Tôi cũng vùi mình trong kỷ niệm
Nhớ thương hoài những ngày tháng đã xa
Thiên đàng xưa đã mất
trong trái tim tôi
Mãi mãi.....
chôn dấu một niềm đau
trong trái tim tôi
Mãi mãi.....
chôn dấu một niềm đau
Khi cánh cổng khép lại sau lưng
Tôi bình yên...
Và cố quên đi...
Ở ngoài kia, Trần gian, một nỗi sầu nhân thế....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét