..Mùa đông năm nay về trên vùng cao không lạnh lắm nhưng đến tháng mười hai trời vẫn còn mưa phùn . Buổi chiều mình nhìn ra con đồi trước mặt nhà, mới năm giờ mà sương đã giăng giăng. Cảnh vật như chìm trong một làn khói trắng mờ ảo, đẹp la lùng. Làn sương bay nhẹ trên những khóm cây cao, thấp thoáng ngôi nhà của ai trên đồi cao đã lên đèn.
Ngày xưa mẹ chồng mình cũng có một miếng đất rộng trên triền đồi đó , bây giờ bà đã thuê máy ủi bạt xuống bằng phẳng để bán đất . Thời buổi này rẫy vườn mênh mông được cắt chia thành lô bán cho người ta làm nhà. Đó là một triền đồi đẹp, trồng đầy cà phê, Chè, tiêu , cây ăn trái, dưới chân đồi là một cái ao nuôi cá.
Nó khá rộng , về làm dâu bao nhiêu năm mình vẫn chưa đi hết vườn. Lúc đó mình còn kinh doanh mua bán. Sáng sáu giờ mình đã ra khỏi nhà, chiều mặt trời tắt nắng, tối hù hù mình mới về đến nhà. Chỉ những ngày lễ tết nghĩ ở nhà mình mới lang thang lên đồi, nhưng cũng chưa bao giờ đi hết.. Đồi cao , nhiều cây âm u làm mình sợ, khi nào có chồng mình cùng đi thì mình mới dám đi xa hơn.
Buổi tối những đêm sáng trăng vằng vặc nhìn cây cối bàng bạc chạy nghiêng theo triền đồi thấp , thật đẹp và cũng huyền bí theo trí tưởng tượng của mình. Đêm càng sáng trăng những tiếng chim kêu giữa trời, ểnh ương dưới hồ hay các loại côn trùng nỉ non hợp thành một âm thanh kỳ lạ. Những âm thanh đó vào những ngày đầu mới về làm dâu, mình không ngũ được. Nghe buồn nhất là tiếng chim kêu, con Cú vọ hay con chim gì đó mà tiếng kêu của nó, được phiên âm ra là "trói cô bắt cột ". Lắng nghe kỷ cũng giống , mình không thấy sợ hay tin dị đoan xui rủi gì, nhưng nghe sao mà buồn.. Giữa lưng chừng trời cao, âm thanh đó như một nốt nhạc trầm, nức nở và tê tái .Làm mình nhớ nhà , nhớ ba mẹ và các em dù cũng chẳng cách xa nhau bao nhiêu.
Riết rồi quen, mọi cái trở nên thân thuộc. Mình đâm ra thích cái ao nhỏ, thích vườn rau xanh xanh, thích con đồi thấp phủ cà phê tiêu, thích hàng rào chè xanh bao quanh nhà.. Có lẻ gốc tích hồi xưa của mình cũng là nông dân chăng.
Thích là thích vậy thôi nhưng mình vẫn giữ công việc mua bán của mình, ông chồng của mình, cũng tiếng là con nhà nông, nhưng suốt ngày cũng sách vở học trò. Mọi việc đều do mẹ chồng của mình bà vừa làm lụng , vừa quản lý. Bà là điển hình của phụ nữ miền Bắc, chịu thương , chịu khó, khi cần chanh chua phải chanh chua, khi cần đanh đá phải đanh đá. Vậy mới nuôi cả đàn con gần chục đứa chứ. Nhưng bà là một bà mẹ chồng tuyệt vời, thương dâu.như thương con gái của mình.
Thoắt cái mà đã mấy chục năm, khi con cái đã ra ở riêng hết , bà cũng già không trồng trọt nổi nữa, dù bố chồng mình phản đối. bà vẫn quyết định bán bớt đất đi. Bà phá hết vườn cây cà phê , thuê xe ủi kéo đất trên đồi xuống lấp ao . Khi miếng đất bằng phẳng bà cho người làm một con đường bê tông hẵn hoi, dài cả trăm mét, rồi bà đặt trụ kéo điện , bà bắt đồng hồ nước vào. Nhìn chung cũng đẹp mắt , khang trang, bằng phẳng thẳng tưng và cũng sáng trưng. Thế là người ta kéo đến mua đất, chỉ bốn năm mét thôi là có một ngôi nhà, giá mềm vài chục triệu thôi, dễ mua dễ bán. Nói chung, chỉ là một phụ nữ nông thôn nhưng bà tính toán đâu ra đấy.
Bây giờ góc đồi nhỏ ngày xưa đông như một khu phố, nhà cửa san sát. Nhà xây kiểu thái đẹp hẵn hoi, có nhà làm cả lầu nữa, có nhà có cả "xe con " chạy ra chạy vô trong con hẻm bê tông . Mẹ mình là người tiên phong , thấy vậy mấy người hàng xóm lân cận cũng mở đường hết chạy lên đồi, thì chạy xuống đến suối ,chia đất thành lô lô để bán, ai cũng thành chủ đất. Mà cũng phải thôi, cà phê giờ cũng không được giá, trồng rau thì sâu lên sâu xuống, đất lâu ngày cũng cằn cỗi hết màu mở.
Vậy đó, thời gian qua vật đổi sao dời, không phải chỉ cái vùng ven nhỏ bé này. Cả cái Tỉnh lỵ này cả cái Thị xã này. Mỗi khu đất một khác nhưng nó biến đổi chắc theo cách cái triền đồi nhà mình biến mất như vậy.
Mới đây người ta mở rộng một con đường băng ngang thành phố. Đường mới mở lộ ra một khoảng không gian bao la, hồi xưa là đồng ruộng trải rộng hai bên một dòng suối. Giờ dòng suối đã cạn, lúa cũng xơ xác theo vì thiếu nước.Con đường mới nằm trên cao , hai bên ruộng thấp hơn mặt đường đến bảy tám mét. Chiều tối chạy xe về ngang mình nhìn thấy cả một góc Thành phố, tầm mắt rất thoáng nhìn xa xa khung cảnh phố nhỏ êm đềm. Những đêm rằm, mặt trăng tròn như treo giữa trời, ánh trăng chạy theo xe mình suốt một quảng đường.
Không bao lâu sau khi đường hoàn thành, người ta đổ đất rầm rầm, khủng khiếp cho cái lượng đất đổ xuống , chắc người ta phải bạt cả ngọn đồi mới có nhiều đất thế. Chỉ vài ba tháng thôi mấy căn nhà mọc lên kín mít, tiệm, quán cà phê mở ra rất nhanh, che kín tầm mắt, . Không còn nhìn thấy một góc thành phố, cũng không còn thấy trăng lên nữa. Biết sao được, như người ta nói, người khôn của khó. Đất đai thì không sinh ra nhưng con người thì cứ tăng theo cấp số nhân. Cần gì tầm nhìn thoáng rộng , cần gì cảnh quan phố đẹp , cần gì ánh trăng.....
Chi là mẹ chồng, đến mình cũng già đi, không kinh doanh,
không đi sớm về khuya nữa. Ở nhà mình lui cui với miếng đất
nhỏ còn lại, của mẹ chồng cho. Nhà của mình nhìn ra trước mặt là cái đồi cà phê cũ của mẹ.. Phía cao trên đồi còn loáng thoáng bóng cây hoa tím ngát, phía bên này nơi
con đường hẻm bê tông mới thì xe hơi, xe gắn máy chạy ra chạy vào, con
nít người lớn đông đúc. Thi thoảng mình nhớ đến hàng rào chè ngày xưa,
nhớ cái ao nhóc đầy cóc nhái ểnh ương, những nhạc sĩ của đêm khuya, nhớ
cái triền đồi mờ ảo những đêm trăng., lúc mình còn là cô dâu mới về nhà
chồng. Mình thấy tiếc vì sao hồi đó mình chưa đi hết cái đồi cũ, nhiều lúc
mình hỏi chồng , " anh, trên đồi ngoài cà phê còn cây gì nữa anh, - có mấy cây vú sữa
nhều trái lắm với cây me già ngọt ngay - ở đâu em đâu có thấy - ở cuối vườn đó - mà em chưa bao giờ đi đến cuối vườn, tiếc thật,.phải có tiền mình mua lại để nguyên đồi vậy cho đẹp há anh - trời, em mơ hả .
Ừ như mơ vậy, mới mấy chục năm thôi mà phố cũ thành phố xưa, đồi cũ thành đồi xưa....
.
Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016
ĐỒI HÒA BÌNH
Một kỷ niệm cũ
Cũ thật là cũ vì
nó đã xảy ra đến hơn bốn mươi năm rồi. Bốn mươi năm là một quảng thời gian dài
, đến hơn một nữa đời người. Lúc còn nhỏ thì tưởng tượng hổng ra còn khi lớn
lên rồi, ngoái đầu nhìn lại cũng ớn lạnh. Không hiểu ngày tháng đã trôi đi tự
lúc nào.
Ngày ấy mình và
các bạn còn là những thanh thiếu niên, chưa qua khỏi cấp Trung Học. hồn nhiên ,
vui vẻ và tràn sức sống. Dư tràn đến nổi trong một chuyến dã ngoại tụi mình
nhìn thấy ngọn đồi, Không dự tính trước, cao hứng băng băng leo lên đến đỉnh
đồi , xem như thành tích ấy từ đó chưa bao giờ lập lại , còn chưa phá kỷ luc
của chính mình.
Đó là một ngày mùa
hè năm xưa , những ngày hè của đám con nít thời chiến tranh, ở một vùng cao
chiến sự như Ban Mê Thuột. Ba mẹ tụi mình đa số đều còn trẻ, nghèo và đông con
. Hè chỉ là nghĩ ở nhà, đi học hè, được
đi chơi loanh quoanh thị xã là vui lắm rồi. Làm gì có Đà Lạt, Phú Quốc Mũi Né hay Vin Pearl.
Không đi xa thì đi
gần, ngày hè tụi mình réo nhau đi những điểm gần gần thị xã, Châu Sơn, Đạt Lý, Chi Lăng nhưng nhiều nhất là đi Hòa Bình ở đây tụi mình có nhiều bạn học , lớp
trưởng của tụi mình cũng ở đây. Hòa Bình
chỉ cách thị xã chừng mươi cây, đứa nào có Hon da dame hay 67 thì tốt còn lại
đạp xe đạp cọc cạch cũng vẫn vui. Hồ Trung Tâm cũng gần đó, lang thang qua mấy
vườn cà phê hay cây ăn trái xong là quẹo sang Hồ Trung Tâm ngồi hát hò.
Ngày đẹp trời hôm
đó có một anh chàng cũng trạc bằng tụi mình, nhà chàng có xe cần câu chở gỗ. Bây
giờ mình không còn nhìn thấy những chiếc xe như vậy, xe cần câu chỉ chuyên chở
gỗ và đi rừng , gầm cao, dàn bánh xe to đùng, lòng thòng dây cáp để cột các xúc
gổ lớn. Anh chàng lấy trộm cái xe của gia đình chạy lông nhông vì không biết đi
đâu, còn tụi mình thì biết chổ đi mà không có xe. Vậy là hồn nhiên leo lên xe,
con trai con gái gì cũng đứng trên những thanh sắt làm sườn se , tay bám vào
mấy sợi dây cáp. Xe chở cây thì làm gì có sàn , lúc xe chạy mình nhìn xuống
thấy mấy cái bánh xe quay vòng và mặt đường loang loáng dưới chân. Thật là nguy hiểm nếu… nhưng tụi mình
thì làm gì có chữ nếu, vui tươi và ngốc nghếch, hi hi.
Trên đường đi ngang cây số năm, còn dừng lại đón thêm hai bạn. Xe chạy ngang nhà bạn, gọi í ới đi không, đi không. Bạn mình trố mắt ngạc nghiên thấy mấy chục đứa đeo trên chiếc xe cần cẩu trần trụi. Hắn vui vẻ đi chứ, đi chứ rồi nhảy tót lên xe, tuổi trẻ vô tư làm sao.Đến Hòa Bình có sẵn một đám bạn đang chờ, Lớp trưởng mình là
tên đầu trò kiêm thổ địa ở đây. Hắn dắt cả lớp đi lòng vòng rồi đến một ngôi
Chùa nhỏ ở dưới chân đồi. Trời bổng dưng đổ mưa, lúc đứng trú trong Chùa cả đám
nói với nhau , hết mưa rồi tụi mình sẽ leo lên cái đồi này. Trời mùa hè ở cao
nguyên bao nhiêu năm nay cũng vậy, mưa đó nắng đó. Mưa xong nắng bừng lên, sáng
rực rỡ chuyến leo đồi bắt đầu.
Mới mưa xong nên
đất còn sủng nước, ban đầu còn có một
lối đi nhỏ như đường mòn, dần dần không còn lối đi nữa, bít bùng là cây cao cây
thấp. Đoạn nào dốc khó đi, một bạn nam leo lên cao kéo những bạn nữ lên. Để
giảm tải cho ban ẩm thực, khẩu phần ăn trưa được chia ra phần ai nấy giữ, mỗi đứa bẻ một nhánh cây làm
gậy . Đến một đoạn không còn đường đi nữa mà chỉ thấy một cây gỗ lớn dài cả
mươi mét , không biết nó tự đổ hay người ta hạ xuống để làm lối đi cho dễ. lớp
trưởng mình căn dặn “ các bạn nhớ đi trên cây, không ai được đi ra ngoài nhe. Các bạn nghe lời răm rắp, riêng mình vì tò
mò , lấy cái cây vạch đám lá um tùm ra mới hết hồn khi thấy dưới chân sâu thẵm,
ôi thì ra tụi mình đang đi ngang một cái vực, mà cái cây này người ta bắc ngang
qua. Sợ độ cao nên tim mình hơi thót lại, nhưng mình cũng đủ khôn để im lặng,
la lên các bạn nữ không dám đi. Qua hết đoạn đó mình khều nhỏ bạn thân : hồi
nảy là mình đi ngang cái hố đó – thiệt hông thấy cây cỏ lùm xùm tưởng đất chứ -
tao vạch cây ra thấy sâu thăm thẵm mà -
vậy hả ,hèn gì tụi nó cứ dặn phải đi trên cái cây, không được đi ra
ngoài,ôi sợ quá hu hu.
Leo đồi mà tụi
mình dứa mang dép đứa mang xăng đan đứa mang guốc. Một hồi đất đỏ dẻo nhẹo bám
vào dép một lớp , tụi mình phải tháo hết giày dép đi chân đất, vừa leo đồi mà
tay còn xách dép. Hai bạn nam khỏe mạnh nhất lấy cái cây xỏ hết giầy dép khiêng
đi sau. Cuối cùng tụi mình cũng lên đến đỉnh đồi, bạn lớp trưởng tuyên bố
: thông báo nè , lớp mình đã leo lên được nhánh cao nhất và khó đi nhất ở đây –
Ô , Ô, Ô, hú, hú, u…u…u…Các bạn nam bụm tay làm loa hú vang dội , làm như là
leo đỉnh Everest không bằng.
Đoạn đường xuống còn khó đi hơn. Vì trơn trợt
, nhiều đoạn giống như là phải bò. Chẳng
còn đứa nào yểu điệu thục nữ nữa, chân đi đất , mặt mũi áo quần bê bết bùn đất Xuống đến chân đồi cũng chưa xong, từ đó vào
làng còn mấy cây số nữa. Lúc này đoàn quân lếch thếch kéo nhau đi trên con
đường đất đỏ, hai bên là vườn cây cà phê có
hàng rào cao hơn đầu người. Tụi mình
nhìn qua lớp hàng rào thấy có một ngôi nhà
tranh nhỏ. Các bạn gọi to để xin nước uống, gọi mãi không thấy ai, nên quyết định leo vào. Theo các bạn tính thì đi tắt
ngang cái rẫy này sẽ ngắn hơn một đoạn đường. Tụi mình đang hối hả quay về vì
anh chàng xe cần câu phải đem xe về. Mấy bạn nam leo vào trước , một bạn đứng
ngoài rào, một bạn đứng trong để đở các bạn nữ leo vào. Tới mình là đứa cuối,
sợ độ cao, nhút nhát, vừa nhỏ vừa ốm nhách. Mình leo lên tuột xuống mấy lần, có
bạn nam nào nói : thôi ai không leo được thì đi đường ngoài đi. Nhỏ bạn thân
của mình đứng trong rào nóng ruột : trời ơi sao ai leo cũng được mà tới mày lại
trục trặc vậy. Lần cuối mình cố hết sức còn bạn nam thì gần như nhấc mình lên
quăng qua cái hàng rào, may mà mình chỉ nhỉn hơn ba chục ký một chút thôi. Vào
trong rồi mình lùng bùng với nhỏ bạn : làm gì mày nhăn tao dữ vậy – Tại tao
thấy mấy đứa tính để mày đi đường ngoài. - ờ mà đứa nào đòi bỏ tao lại dậy – thằng …., mà thôi,
nó nói dậy để mày mới cố hết sức chứ
- ờ hé, nhờ tức nó mà tao leo vô được
Rồi mình quên ngay , không còn giận cái thằng
dọa bỏ mình lại , con nít mà. Nhìn trong nhà chòi không có ai hết, có lẻ họ chỉ
để coi rẫy , mùa này cà phê chưa chín nên nhà để không. Nhưng mình vẫn sợ, Hòa
Bình là làng Mường mà, lúc còn nhỏ mình nghe nói người Mường có nuôi ma xó
trong nhà để giữ nhà. Chẳng biết nhà đó có ma xó không nhưng tụi mình lúc đó
cũng giống ma lắm , vừa lấm lem vừa khát nước , chắc ma cũng thương tình.
Về làng tới chổ
hẹn xe, thấy mặt mày tụi mình lấm láp quá, anh chàng lái xe hứa chở tụi mình ra Hồ Trung
Tâm để tắm rửa. Đến nơi, cả đám leo xuống đứa này
khoát nước cho đứa kia rửa mặt mủi tay chân trước khi về trình diện phụ huynh.
Trong lúc các bạn còn đang sửa soạn lại dung nhan, mình đứng trên bờ ngắm Hồ
Trung Tâm vào một buổi chiều kỷ niệm. Đối
với mình lúc đó là một phong cảnh quá mênh mông và quá đẹp, có thể vì mình còn nhỏ, thấy cái gì cũng lớn,
cũng đẹp. Nhìn mặt hồ lấp lánh ánh nắng hoàng hôn, những đàn chim bay liệng trên mặt nước, những
nhánh cây đổ nghiêng trên hồ, lá xanh rũ
lòa xòa ven hồ. Cũng có thể vì lòng mình đang reo vui, khi ngắm các bạn gái vốc
nước vuốt lại mái tóc dài , ngắm các bạn trai leo ra những thân cây đổ, ngồi vắt
vẻo giữa lòng hồ, một bạn nam khác ngồi ôm đàn hát
một bài quen thuộc, đối với mình đó
là một khung cảnh tuyệt đẹp.Đang mơ
mộng, có đứa nào gọi tên mình : lẹ lên mày còn ngắm nghía gì nữa, đến giờ về rồi....sợ bọn nó kêu chậm chạp, mình vội vàng leo lên xe.
Chiếc xe cần câu
lại băng rừng cao su đưa tụi mình về lại phố Ban Mê…chiều tối…
.
.
Ngày trở lại
.Bây giờ, mấy chục
năm sau, tụi mình gặp lại nhau, bạn lớp trưởng vẫn còn làm lớp trưởng. mỗi năm mình
và các bạn còn ở BMT lại kéo nhau vào Hòa Bình để họp mặt. Một lần tụi mình rủ
nhau thăm lại hồ Trung Tâm. Mấy chiếc xe nối nhau chạy theo xe bạn dẫn đường. Bây giờ gọi Hòa Bình gọi
là xã Hòa Thắng, bây giờ người đông đúc, nhà cửa nhiều hơn
xưa, con đường đất đỏ đã thay bằng con đường bê tông. Bây giờ chỉ còn một nhóm nhỏ, đa số các bạn ở xa , và mình vẫn là đứa chậm chạp
nhất. Mình chạy xe sau cùng và đi lạc, các bạn đến hồ lúc lâu không thấy mình,
một bạn phải quay lại tìm.Tình cờ tụi mình hôm ấy cũng đi vào buổi chiều, Hồ
Trung Tâm giờ so với trí nhớ của
mình nhỏ hơn ngày xưa, cái trí nhớ của đứa bé mười mấy tuổi mà. Nhưng cũng có thể
nhỏ hơn thật, vì người ta lấn ra mặt hồ.
Nhà cửa chung quanh nhiều, có cả quán
xá, cà phê, hồ câu cá. Có một con
đường nhỏ chạy ven hồ, tụi mình đứng trên con đường nhìn xuống mặt nước yên tỉnh,
cũng trong buổi chiều mùa hè, như mùa hè năm cũ.
Còn đồi Hòa Bình
mình cũng có một lần quay lại, mới đây thôi. Khi mình có dịp cùng đi với người
bạn già của mình. Tụi mình chạy dọc theo một con đường sắp mở, con đường trong một dự án
và không biết khi nào hoàn thành.Hỏi thăm người đân ở dọc đường mới biết đây là một
buôn dân tộc thuộc xã Hòa Thắng. Chạy một đoạn nữa, ngọn đồi phủ cây xanh chợt hiện ra trước mắt mình,
không cần hỏi ai nữa mình cũng biết đó là đồi Hòa Bình. Hơn bốn mươi năm mình mới quay lại nơi đây, cũng tình cờ thôi , mình không dự định trước. Dưới chân đồi thấp thoáng những mái nhà tôn , không biết
có phải đó là mái của ngôi chùa nhỏ ngày xưa. Bao nhiêu kỷ niệm như sống lại,
trong đám xuân xanh ngày ấy, có nhiều bạn giờ ở
tận phương trời xa xôi, có còn nhớ ngọn đồi ngày xưa không nhỉ. Có nhiều bạn
đã ra đi mãi mãi , rủ nợ trần ai, hồn bay nhẹ tênh như đám mây xanh bồng bềnh trôi trên
cao kia . Chỉ có mình giờ đây quay lại ,sau bao nhiêu năm, mình
vẫn là người chậm chạp nhất. Không biết là hạnh phúc hơn
hay bất hạnh hơn, cũng không biết nữa...
Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016
ĐẤT NƯỚC TÔi
Tôi kể người nghe chưa
Đất nước tôi, non xanh nước biếc
Có những cánh đồng mênh mông bát ngát
Những dòng sông chở nặng phù sa
Rừng xanh ngát đầy hoa thơm gỗ quý
Biển bao la đến tận chân trời,,,,,
Tôi lớn lên trên vùng cao đất đỏ,
Bên những cánh rừng, bên nương rẫy tốt tươi,
Trời thương dân , mưa nắng thuận hòa
Mùa hoa nở trắng vườn, ngát hương cà phê chín đỏ.
Tôi lớn lên bên trang sách sử,
Kể chuyện xưa con Lạc cháu Hồng.
Từ ải Nam Quan đến Mũi Cà mau
Một thuở hùng anh đánh Nam dẹp Bắc
Đuổi giặc ngoại xâm, chinh phạt hung tàn,
Thuở cha ông tôi đi mở mang bờ cỏi,
"Trời phương nam thương nhớ Đất Thăng Long".
Quê hương tôi, trên cao nhìn xuống,
Như một dải lụa hồng bên biển Thái Bình Dương.
Dảy Trường sơn nối tiếp nhau ra biển,
Núi cao, Mây mù, chập chùng sóng nước mênh mông
Bên này biển, qua bên kia cũng biển.
Đảo xa xa, cũng gấm vóc giang san.
Tôi kể người nghe chưa, có một ngày
Xác người nổi trôi, xương trắng gốc dừa (*)
Xác là xác những người lính canh giữ đảo
Xương là xương thịt của dân tôi,
Từ đó đảo xa, càng xa xa nữa.
Bốn mươi năm, oán hờn quân biển Bắc
Không ai chọn được láng giềng, thương thân mình nhược tiểu .
Bên này biển qua bên kia cũng biển.
Lịch sử sang trang, ghi thêm một trang mới.
Đất nước tôi, một định mệnh buồn.
(*) nén nhang cho những oan hồn, tuoitre.vn
Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016
TUYẾT THÁNG BA
(Bạn cứ quên tụi mình nhưng bạn đừng xa tụi mình mãi mãi Tuyết nhé )
Bốn mươi năm thời gian trôi biền biệt
Không lẻ bạn không một lần nhớ lại trường xưa
Không lẻ bạn quên hết những ngày tháng cũ
Thuở làm học trò mắt sáng với môi tươi
Không lẻ bạn không nhớ về phố nhỏ
Những ngả đường đất đỏ bụi mờ bay
Bạn không nhớ hàng cây cao lên trường lộng gió
Buông những cánh hoa Sao xoay tít lúc tan trường
Bao nhiêu ngày bao nhiêu tháng bao nhiêu năm
Không lẻ bạn không một lần nhớ lại
Bao nhiêu ngày bao nhiêu tháng bao nhiêu năm
Không lẻ bạn không một lần nhớ lại
Bốn mươi năm thời gian cứ trôi về phía trước
Mái tóc xanh ngày xưa giờ đã bạc màu
Vào cuộc đời, ôi sao mà khác quá
Không giống như trong sách vở học hành
Mỗi đứa mình , một cánh chim trong trời bạt gió
Bão táp về đâu, về đâu ơi bốn ngã đường đời
Bốn mươi năm mình vẫn âm thầm chờ bạn
Bốn mươi năm mình vẫn âm thầm chờ bạn
Ngày chia tay là cô bé học trò
Đến bây giờ vẫn y hình ảnh đó
Mái tóc dài buông xỏa xuống ngang vai
Đâu biết bạn già đi bao nhiêu, để thay đổi bóng hình
....Tháng ba về , nhớ ngày chia tay năm cũ
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


