Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016
ĐẤT NƯỚC TÔi
Tôi kể người nghe chưa
Đất nước tôi, non xanh nước biếc
Có những cánh đồng mênh mông bát ngát
Những dòng sông chở nặng phù sa
Rừng xanh ngát đầy hoa thơm gỗ quý
Biển bao la đến tận chân trời,,,,,
Tôi lớn lên trên vùng cao đất đỏ,
Bên những cánh rừng, bên nương rẫy tốt tươi,
Trời thương dân , mưa nắng thuận hòa
Mùa hoa nở trắng vườn, ngát hương cà phê chín đỏ.
Tôi lớn lên bên trang sách sử,
Kể chuyện xưa con Lạc cháu Hồng.
Từ ải Nam Quan đến Mũi Cà mau
Một thuở hùng anh đánh Nam dẹp Bắc
Đuổi giặc ngoại xâm, chinh phạt hung tàn,
Thuở cha ông tôi đi mở mang bờ cỏi,
"Trời phương nam thương nhớ Đất Thăng Long".
Quê hương tôi, trên cao nhìn xuống,
Như một dải lụa hồng bên biển Thái Bình Dương.
Dảy Trường sơn nối tiếp nhau ra biển,
Núi cao, Mây mù, chập chùng sóng nước mênh mông
Bên này biển, qua bên kia cũng biển.
Đảo xa xa, cũng gấm vóc giang san.
Tôi kể người nghe chưa, có một ngày
Xác người nổi trôi, xương trắng gốc dừa (*)
Xác là xác những người lính canh giữ đảo
Xương là xương thịt của dân tôi,
Từ đó đảo xa, càng xa xa nữa.
Bốn mươi năm, oán hờn quân biển Bắc
Không ai chọn được láng giềng, thương thân mình nhược tiểu .
Bên này biển qua bên kia cũng biển.
Lịch sử sang trang, ghi thêm một trang mới.
Đất nước tôi, một định mệnh buồn.
(*) nén nhang cho những oan hồn, tuoitre.vn
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét