" Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya. Tôi đi tìm cơn gió, tôi đi tìm con sóng, tôi đi lại mộng mơ năm nào..."
Mình cũng về đây đi tìm lại giấc mơ năm nào còn nhỏ. Lúc đó đơn vị của ba mình đóng ở Nha Trang. Lâu quá đến gần 60 năm sao mình vẫn nhớ ngôi nhà cũ ở đường Phước Hải , có hai cây hoa mai vàng hai bên cổng, một lối đi rộng trải sỏi chạy vào nhà. Lúc đó Nha Trang có nhiều mai vàng, hình như nhà nào cũng có trồng mai.
Ngôi nhà gia đình mình sống được xây kiểu xưa với nhà khách ở giữa, cao hơn mặt đất ba bậc tam cấp , hai bên có hai ban công xây nhìn xuống bồn hoa trồng hoa huệ trắng. Phía sau là vườn cây ổi cây xoài, có những con Giông chạy nhanh và trốn thiệt lẹ vào cát,
Ngay cửa sổ phòng của mình có một cây me còn non chưa có trái mình hay hái lá me ăn chua chua. Ở khung cửa đó có lẻ mình thấy ma lần đầu trong đời. Là mình bé đến nổi hai chị em nằm chung giường , đầu đối với nhau . Em gái mình xây vô trong nhà, còn mình xây ra cửa sổ , hôm đó trời sáng trăng và nóng, thuở bình yên ngủ cửa không đóng. Mình thấy có một người đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, khuôn mặt tròn phẳng ko thấy mắt mủi, phẳng đến nổi phản chiếu ánh trăng lấp lánh. Mình gọi bà nội ngủ bên cạnh, bắt chước theo những câu chuyện của nội kể, mình nói : nội ơi con vừa thấy chiêm bao - Con ngủ chưa mà chiêm bao - dạ chưa - chưa ngủ mà chiêm bao cái gì, thôi ngủ đi - dạ giờ con ngủ nè.
Sau này lớn lên mình mới biết chiêm bao là giấc mơ, mà mình chưa ngủ chưa mơ vậy là thực rồi, vậy là ma chứ còn gì nữa.
Ba mình có khi kể lúc gia đình mình đến ở hàng xóm đồn ngôi nhà đó có ma. Có điều gia đình mình sống năm sáu năm rất yên ổn, ba mẹ mình làm ăn khấm khá, cho đến ngày rời đi trong nhà hỏng ai thấy cái gì khác thường hết trừ giấc chiêm bao của mình.
Buổi sáng ba mình hay chở hai chị em ra biển, ( lúc đó nhà chỉ mới có hai đứa) , ba mình tắm biển còn hai chị em ngồi trên bờ nghịch cát.
Chủ nhật gia đình mình đi Lễ ở Nhà Thờ đá, khi mọi người dự Lễ mình đi vẫn vơ dọc theo bờ đá trong sân Nhà Thờ nhìn xuống Ga xe lữa ở phía dưới thấp với tiếng còi hụ ống khói phì phò khi chuyến xe lữa vào ga.
Nhiều lần trở lại đây mình đến bờ đá nhìn xuống để nhớ chuyến tàu năm cũ đã đi mất tiêu, chỉ còn mái nhà ngói nhà tôn, toàn là mái nhà mọc lên nơi ga cũ ngày xưa.
Hòn chồng cũng có từ thời đó, Ba có hứa sẽ cho chị em đi hòn chồng chơi, nhưng bận rộn rồi ông quên. Đột ngột đơn vị ông chuyển đi Pleiku Vì vậy mình chưa được đến hòn chồng, gần sáu mươi năm mình về lại Nha Trang ở ngay một cao ốc trước mặt hòn chồng.
Vậy đó, là mình mới thấy hòn chồng lần đầu tiên. Theo nhận xét của một bà già như tui, chỉ có biển đẹp đá đẹp cảnh đẹp còn hòn chồng chỉ là một ông đá chồng vuông vuông, tìm mãi ko thấy hòn vợ đâu. Có lẻ hùi xưa hòn đá chồng cũng to lớn lắm, trãi qua bao nhiêu thời gian, sóng bạc đầu làm ổng già đi.
Mà hai cô nhỏ ngày xưa bị hụt đi chơi hòn chồng giờ trở lại đây với hai ông chồng. Bao lâu rồi hòn chồng vẫn cô đơn, ngày đêm nghe sóng vỗ, hiu hiu thương cho đá chồng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét