Thứ Ba, 5 tháng 10, 2021

MƯA BAN MÊ NHỚ SÀI GÒN

 

Đã bao lâu rồi mình không về Sài Gòn
Trên những chuyến xe nối liền hai phố
Phố núi cao và Phố Sài Thành .
Qua Dakmil xanh xanh cây trái
Qua Dak Nông sương mù giăng mờ lối
Qua Bình Dương nhà máy nối công trường.
Nhớ mùa hè dọc đường có hàng phượng đỏ
Nhớ mùa đông rừng thơm ngát hoa cà phê.
Nhớ mùa thu qua rừng lạnh mưa bay sướt mướt
Nhớ mùa xuân thấp thoáng cánh mai vàng
Mùa nào cũng tấp nập những chuyến xe
Chở mây mù Ban Mê về thăm nắng Sài Gòn.

Đã lâu rồi mình không về thăm Phố lớn .
Nhâm nhi cà phê máy lạnh , sang hơn cà phê phố nhỏ.
Chiều gặp nhau đám bạn bè bên quán vắng
Ngắm mưa rơi, ngắm con đường ngập nước triều cường .
Xe cộ nườm nượp bất kể là mưa hay nắng .
Bất kể là đêm hay ngày, đông là thế .
Qua những dãy phố xôn xao
Có con đường im im cây cao bóng mát
Qua khu nhà chọc trời chất ngất
Có xóm trọ nghèo, nhà nhà nối tiếp nhau .
 Phố ở xa mà sao thấy thật gần
Như một góc trong tim, cứ thương thương mãi Sài Gòn .
Nơi người thân, nơi bạn bè , nơi kỷ niệm một thời niên thiếu
 
Về rồi đi , gặp nhau hoài
Mà chia tay cũng rơi rơi nước mắt .
Lời hẹn nhau bổng trở thành xa ngắt
Ba trăm cây giờ bỗng mịt mùng .
Bạn mình còn xa nữa, chim bay mấy ngàn cây số ....
Chẳng biết sao
Nên chẳng đứa mô dám hẹn hò .
Thoáng mà đã hai năm không gặp
Từ ngày trời đất nổi cơn đau ....

Tưởng như lâu lắm rồi,
Mình không về lại Sài Gòn ... 

( Để nhớ những ngày dịch bệnh covid , hai năm không về Sài Gòn ).










Thứ Ba, 25 tháng 5, 2021

SONG NGOẠI



Tháng năm đi qua ngoài khung cửa
Mùa hè đầy sáng mà thiếu cơn mưa
Khi bông hoa khép đôi mi trong nắng
Tán lá xanh xanh cũng rũ cánh buồn.
Mùa hè đi giữa năm, giữa mùa xuân, mùa thu .
Tôi đi giữa mùa hè, trăng chưa rằm mưa chưa qua.
Chợt bâng khuâng nhớ những ngày thơ ấu
Khi phượng hồng nhuộm đỏ sân trường
Trời thì mưa rơi, trên đường về ướt áo.
Chân ai bước nhẹ, sao áo dài xanh đầy bùn đỏ.
Ngày hè vui quên sách vở bài thi .
Ngũ mơ bên thềm với trang truyện dở
Hoa tím hoa xanh , em được phép mộng mơ .....
Những tháng năm vụt trôi nhanh như năm tháng .
Cánh lá gầy mờ xoá kỷ niệm xưa
Giờ tháng năm lại về bên ngoài khung cửa sổ
" Song ngoại " buồn bạc trắng với thời gian .
 

 
 
 

 

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2020

NGÀN NĂM MÂY BAY

 


Ngày trở lại EA KAO

Tôi đi tìm mây trắng 

Trôi trên nền trời xanh 

Soi bóng xuống mặt hồ

Có áng mây nào là mây ngày cũ 

Chở hồn ai phiêu bạt đến bây giờ. 

Tôi về đây soi bóng mình trên làn nước 

Soi kỷ niệm xưa thăm thẳm dưới lòng hồ.

Ở nơi đây đã có buôn làng nhỏ 

Với rừng tre rừng trúc bao quanh 

Có tiếng hát trong veo tiếng cười khúc khích 

Của đám ngây thơ rời phố lên rừng.

Tôi tưởng nước dâng lên là xóa mờ kỷ niệm 

Tưởng mây bay là bay mãi không về.

Tưởng thời gian chất chồng lên ngày cũ 

Tưởng Suối xưa đã chết tự bao giờ.

Tôi không biết ngày xưa vẫn còn đó

Trong ngăn tim những vết cắt sâu lòng  

Tôi không biết chìm trong làn nước lạnh 

Khu rừng xưa vẫn vương vấn linh hồn .

Ngày  trở lại tôi đi tìm mây trắng 

Ngàn năm mây bay chở hồn cũ ai về

 

                                                                                     Hồ EA KAO , TP BMT


 

                  


Thứ Tư, 18 tháng 11, 2020

BỤI ĐỎ NGÀY XƯA

Có chuyến xe đò nào đi về vùng kỷ niệm

Cho tôi quá giang về những  tháng ngày xưa

Cho chúng tôi cùng chung chuyến xe vui nhộn

Ríu rít tiếng cười, nhịp nhàng bài hát đồng ca

 

Cho tôi về qua ngọn đồi ngày cũ

Lối cỏ xanh xanh đất đỏ bùn lầy

Đàn trẻ thơ ngày xưa chừ đã lớn 

Mà đồi xưa vẫn đứng đó đợi chờ

 

Cho tôi thăm  cây cầu thời thơ ấu

Nơi  có dòng  sông đỏ quánh  phù sa

Giữa dòng sông những con thuyền nhỏ

Múc đổ lên bờ, cát lại trắng phau phau

Có ai hát hẹn hò, rưng rưng nước mắt  

Hát chỉ một lần mà lỗi hẹn cả trăm năm

 

Cho tôi về thăm mặt hồ bình yên ngày niên thiếu

Đàn  én liệng bay bóng cổ thụ ven hồ.

Ai đó ôm đàn hát bài ca hành khúc

Hát để rồi quên ,ai quên hết tự bao giờ.

 

Cho tôi về thăm dòng thác cũ

Nước bạc cuốn theo nhau đổ trắng xóa ven bờ.

Để tôi tìm những đốm nắng lung linh ngày đó

Rơi trên tà áo ai, đang tung tăng bước nhỏ

Màu áo xanh làm thương nhớ đến bây giờ.

 

Chuyến xe về thiếu bao nhiêu người cũ

Người đã đi xa , người mãi mãi không về

Một mình tôi đi qua miền thương nhớ

Hoàng Thị ngày xưa, mang bụi đỏ đi rồi.....

 

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2020

NHA TRANG NGÀY VỀ


" Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya. Tôi đi tìm cơn gió, tôi đi tìm con sóng, tôi đi lại mộng mơ năm nào..."
   Mình cũng về đây đi tìm lại giấc mơ năm nào còn nhỏ. Lúc đó đơn vị của ba mình đóng ở Nha Trang. Lâu quá đến gần 60 năm sao mình vẫn nhớ ngôi nhà cũ ở đường Phước Hải , có hai cây hoa mai vàng hai bên cổng, một lối đi rộng trải sỏi chạy vào nhà. Lúc đó Nha Trang có nhiều mai vàng, hình như nhà nào cũng có trồng mai.
   Ngôi nhà gia đình mình sống được xây kiểu xưa với nhà khách ở giữa, cao hơn mặt đất ba bậc tam cấp , hai bên có hai ban công xây nhìn xuống bồn hoa trồng hoa huệ trắng. Phía sau là vườn cây ổi cây xoài, có những con Giông chạy nhanh và trốn thiệt lẹ vào cát,
   Ngay cửa sổ phòng của mình có một cây me còn non chưa có trái mình hay hái lá me ăn chua chua. Ở khung cửa đó có lẻ mình thấy ma lần đầu trong đời. Là mình bé đến nổi hai chị em nằm chung giường , đầu đối với nhau . Em gái mình xây vô trong nhà, còn mình xây ra cửa sổ , hôm đó trời sáng trăng và nóng, thuở bình yên ngủ cửa không đóng. Mình thấy có một người đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, khuôn mặt tròn phẳng ko thấy mắt mủi, phẳng đến nổi phản chiếu ánh trăng lấp lánh. Mình gọi bà nội ngủ bên cạnh, bắt chước theo những câu chuyện của nội kể, mình nói : nội ơi con vừa thấy chiêm bao - Con ngủ chưa mà chiêm bao - dạ chưa - chưa ngủ mà chiêm bao cái gì, thôi ngủ đi - dạ giờ con ngủ nè.
   Sau này lớn lên mình mới biết chiêm bao là giấc mơ, mà mình chưa ngủ chưa mơ vậy là thực rồi, vậy là ma chứ còn gì nữa.
Ba mình có khi kể lúc gia đình mình đến ở hàng xóm đồn ngôi nhà đó có ma. Có điều gia đình mình sống năm sáu năm rất yên ổn, ba mẹ mình làm ăn khấm khá, cho đến ngày rời đi trong nhà hỏng ai thấy cái gì khác thường hết trừ giấc chiêm bao của mình.
   Buổi sáng ba mình hay chở hai chị em ra biển, ( lúc đó nhà chỉ mới có hai đứa) , ba mình tắm biển còn hai chị em ngồi trên bờ nghịch cát.
Chủ nhật gia đình mình đi Lễ ở Nhà Thờ đá, khi mọi người dự Lễ mình đi vẫn vơ dọc theo bờ đá trong sân Nhà Thờ nhìn xuống Ga xe lữa ở phía dưới thấp với tiếng còi hụ ống khói phì phò khi chuyến xe lữa vào ga.
   Nhiều lần trở lại đây mình đến bờ đá nhìn xuống để nhớ chuyến tàu năm cũ đã đi mất tiêu, chỉ còn mái nhà ngói nhà tôn, toàn là mái nhà mọc lên nơi ga cũ ngày xưa.
Hòn chồng cũng có từ thời đó, Ba có hứa sẽ cho chị em đi hòn chồng chơi, nhưng bận rộn rồi ông quên. Đột ngột đơn vị ông chuyển đi Pleiku Vì vậy mình chưa được đến hòn chồng, gần sáu mươi năm mình về lại Nha Trang ở ngay một cao ốc trước mặt hòn chồng.
   Vậy đó, là mình mới thấy hòn chồng lần đầu tiên. Theo nhận xét của một bà già như tui, chỉ có biển đẹp đá đẹp cảnh đẹp còn hòn chồng chỉ là một ông đá chồng vuông vuông, tìm mãi ko thấy hòn vợ đâu. Có lẻ hùi xưa hòn đá chồng cũng to lớn lắm, trãi qua bao nhiêu thời gian, sóng bạc đầu làm ổng già đi.
  Mà hai cô nhỏ ngày xưa bị hụt đi chơi hòn chồng giờ trở lại đây với hai ông chồng. Bao lâu rồi hòn chồng vẫn cô đơn, ngày đêm nghe sóng vỗ, hiu hiu thương cho đá chồng.












Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

MƯA QUA PHỐ NHỎ



Tháng sáu ngày đi trong sướt mướt,
Suốt cả chiều  giọt dài giọt ngắn rơi rơi
Đêm thâu đêm ngoài trời mưa  tí tách.
Sáng buồn buồn không ánh nắng bình minh.
Tháng sáu mưa dầm trên phố nhỏ ,
Những con đường ngập nước ướt chân ai,
Em có về qua phố cũ ngày mưa,
Có đi qua  những kỷ niệm ngày thơ ấu.
Những ngôi trường mùa hè cổng cài lớp đóng .
Im ỉm sân buồn chỉ có cỏ xanh  xanh.
Hàng  phượng vĩ đỏ hoa chờ em đó,
Chờ biết bao mùa hè  năm tháng phôi pha
Thời gian trôi vật đổi sao dời
Nhưng  tháng sáu vẫn mưa buồn như bao năm cũ.
Chỉ có mưa là không chi thay đỏi
Vẫn rơi rơi thấm ướt  suốt  cuộc đời.
Vẫn dầm dề qua những ngày tháng sáu
Cho hoa lá rũ đầm đìa nước mắt
Và những con đường ngập nước, đất đỏ trôi trôi.
Tháng Sáu về, mùa mưa cao nguyên qua phố cũ
Chỉ em thôi , là lâu mãi vẫn chưa về.


Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

BẦY CON GÁI NƠI PHỐ CŨ



Không phải mùa thu mưa bay nha , cũng không phải mùa xuân rộn rã mà cứ vào đông là trái tim già của mình lại thổn thức. Như nao nao như nhớ nhớ thương thương về những ngày thơ ấu cũ trên phố nhỏ vùng cao nguyên..Sao nhỉ, có lẻ trời gió lạnh se sắt nó thấm vào hồn người, len lỏi vào những ngăn tim , nơi lưu giữ bao kỷ niệm  xưa.
Thời ấy Phố Ban Mê nhỏ xiu xiu, không phải nhỏ về địa lý, mà nhỏ vì đất rộng thưa dân. Có khi nhỏ vì mình còn nhỏ, cái thế giới của mình chỉ là những con đường từ nhà đến trường. Phố chỉ là quanh quanh những ngả tư Quang Trung, Nguyễn Thái Học, Y Jut, A Ma Trang  Long, Lý Thường Kiệt, Phan Chu Trinh. Nơi xa nhất về phía đường Hùng Vương mình từng đi đến đó là Thác Nhà Đèn, nơi xa nhất phía cuối đường Hàm Nghi tụi mình lang thang đến là Châu Sơn, vậy là đã xa lắm .   
 Nhưng trong cái ý nghĩ của mình vẫn lưu giữ đến bây giờ ,  là phố bé xiu vậy , ít người thế mà sao có nhiều  người đẹp quá. Con nhà ai mà cứ cả bầy, có nhà một bầy con trai sầm sầm, có nhà một bầy con gái lứa lứa với nhau. Có nhà có hẵn một bầy con trai và một bầy con gái vị chi là mười bốn, mười  sáu đứa, ui, thời của con bầy cháu đống.
Người ta bảo kỷ niệm bao giờ cũng đẹp, hay mắt mình thiên lệch kiểu như cứ hoa hậu  làng ta là đẹp nhất thế giới vậy đó. Cũng không biết nữa, chắc vừa có sự ưu ái của mình mà cũng vừa là những nét đẹp tự nhiên ngây thơ, không điểm trang, không son phấn.  Mình nhớ những ngày chủ nhật đến Nhà thờ , hay những sáng ngày thường áo dài đến trường , họ đi cả bầy chị em ai cũng xinh hết. Ở ngã tư nhà mình thôi nhìn xuống là chị em chị Mị ( học trên mình một lớp ), nhìn lên là chị em nhà bạn mình bạn Hoàng Anh , chị Thảo, Thanh,  Ngọc ( em Thầy Bùi Thế Vĩnh ), đi xa lên chút nữa nơi góc đường Lý Thường Kiệt, có chị em nhà Xuân Hồng , chị Mai Anh, chị Mai Loan ….còn nhiều cô nữa nhưng mình chỉ nhớ được mấy người lớn , mấy cô càng bé càng xinh hơn. Góc đường bên kia là mấy chị em nhà cà phê Ban Mê, Điệp, Ánh…. Đi lên xóm đạo có chị em Hằng Nga , Mai, Hà… đến sáu bảy cô chi đó ai nấy đều xinh.  Lúc mình lớn hơn, vào học  trường Tổng Hợp, mình ngưỡng mộ nhất là chị em nhà bạn Nhẫn, chị Nhiều, chị Đa, có cô Hậu sau này là phu nhân của Thầy Trần Đại Hiền, mấy chục năm sau giờ Cô vẫn xinh đẹp như lúc ngắm cô những ngày mình còn bé. Tiếp đến chị em nhà  cô bạn mình  Kim Hoa Kim Hạnh , Lan, Hồng , Oanh... vừa xinh xắn lại giỏi văn  thơ. Chi em nhà Bích Tuyền, chị Toàn, Bích Tường  vừa đẹp  vừa hát hay. Hay mấy cô chị em Nhà sách văn, có cô chị lớn nhất,  mà ông anh mình đến mượn sách  rùi trồng cây si luôn. Và vẫn còn nhiều những  bầy con gái  khác nữa, theo mắt nhìn mỗi người, có khi còn đẹp hơn những  tên mình vừa kể,  là các đấng thư sinh sẽ nhớ kỷ hơn mình nữa,  mình chỉ gợi ra thế thôi.
Đặc điểm của những ngôi nhà có bầy con gái đẹp là kín cổng cao tường, có một ông Bố khó đăm đăm, khuôn mặt cứ lạnh như tiền vậy.  Mà sao không làm mặt lạnh  được, mấy tên cá lóc, choai choai nó lượn lờ trước cổng ngày đêm, nó đứng ở gốc cây , góc đường , nó rình rình ném lá thơ có cột cục đá  vào sân.  Hồi đó không có facebook để  hẹn hò, không có phone để nhắn tin, những cây si chỉ âm thầm đi theo nàng mỗi giờ tan học, đến nhà cô bé chạy vào nhà đóng sầm cổng lại , như khép lại những nổi thương nhớ  của những chàng trai.
Bây giờ chắc phải nhiều người đẹp hơn chứ, cuộc sống tiến về phía trước, đầy đủ hơn, hoa lệ hơn. Nhưng bây giờ không có bầy con gái, mỗi gia đình chỉ một, hai đứa con. Phố nhỏ chừ thành phố đông người , người đẹp thành hot girl, hot boy sang chảnh, mà ra đường ai cũng như ai bịt mặt kín bưng,  có nhìn được đâu  mà biết đẹp.. Có đâu  mà để đầu trần chang chang, đi học về đường xa nắng  làm hai má đỏ hồng. “ Hôm nay em đi trời không có nắng , nhưng sao đôi má em lại bừng bừng “ như ngày xưa.
Một trong những bầy con gái phố Ban Mê, đã làm trái tim nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn xao động, để ông viết nên cuốn tiểu thuyết, Nhà có hoa  Mimosa vàng.. Những  nhan sắc ngày xưa  đã đi vào văn vào thơ. Còn bao nhiêu  những gả tình si của Phố cũ  nữa, cứ giữ mãi trong tim mỗi người,  một đôi mắt trong veo thời thơ ấu.
Khi lớn lên những ngả đường đời đưa ta đi qua nhiều lối, tưởng như ngày tháng làm người ta quên hết. Nhưng mùa đông lại về, gió lạnh thổi qua những ngăn tim chứa đầy ký ức , làm nhớ những kỷ niệm ngày xưa, nơi phố nhỏ có nhiều  bầy con gái. Thời gian giờ đã phủ mờ tất cả, bóng người xưa giờ  còn bao nhiêu ,  có người như cánh chim bay xa, có người vĩnh viễn nằm dưới lòng đất lạnh. Nhưng một thuở người đã đẹp, làm bao trái tim đau, đau  mãi đến bây giờ.. .