Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

CHỚM HÈ

Tháng tư về trên những rặng cây cao
Khi lũ ve  râm ran lên tiếng gọi mùa
Tháng tư về  ngang qua phố cũ
Rợp cánh bướm vàng bay chuyến thiên di
Đêm đầu mùa có cơn mưa nhỏ
Đất đỏ chợt hồi sinh, hạt giống nẩy mầm
 Cô bé học trò bâng khuâng bên khung cửa
…” Đã chớm hè rồi, chớm những kỳ thi “….

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

ĐẤT VÀ NGƯỜI

     Sau vườn nhà tôi là một con suối nhỏ đầy đá, cũng có những quảng hơi sâu, có thể tập bơi được. Nhưng đó là chuyện ngày xưa kìa, bây giờ cũng giống như những dòng suối chạy ngang qua khu dân cư khác, nó nhiều rác, đỏ ngầu và không ai dám tắm. Ngày tôi mới về làm dâu, cũng đã gần ba mươi năm rồi còn gì. Lúc đó suối có nhiều cá lắm, thỉnh thoảng  người ta be bờ ngăn một đoạn suối tát nước ra bắt được cả rổ cá. Thời buổi khó khăn, rổ cá đó cũng quý lắm,  có thể tiết kiệm được mấy bửa chợ. Bây giờ người mỗi lúc một đông, người khôn thì của cũng khó. Ai mà tát cá làm chi cho lâu , chích điện khỏe hơn lại bắt được sạch sành sanh, con lớn cho chí con bé đố mày thoát được. Đất ven bờ là của nhà mình, nhưng suối là của chung , người dân ở đây có nóng mặt cũng không dám nói. Vả lại người đi chích cá  không đi lên đất của ai, họ chỉ lội dọc theo suối. Thường là những  người địa phương nghèo, nói ra họ còn chửi lại. Bài ca muôn thuở của họ là đừng ỷ có đất mà khinh người nghèo. Riết rồi dân cư ở đó để mặc cho họ làm gì thì làm.
      Mấy năm nay đám người đi chích cá ấy họ không đến nữa, vì còn cá đâu nữa mà bắt. Có người chuyển qua đi bẫy chim kiểu thời hiện đại , họ có một đoạn mắc lưới, nối với bình điện. Và thu thanh sẵn tiếng chim hót líu lo, đám chim khờ khạo tưởng có bạn gọi đậu vào lưới là bị điện giật. Nhưng đám chim sẻ là vua láu, chỉ mấy bầy đầu tiên là mắc bẫy. Về sau chúng khôn lắm không dụ được nữa, chúng rủ nhau đi,  họ cũng cuốn bẫy đi tìm nơi ” đất lành chim đậu ” khác. Dân cư ở đây thở phào nhẹ nhỏm, " vậy cho khỏe, phá quá rồi còn chi nữa mà ăn."
     Mẹ chồng tôi là người tới khu đất này đầu tiên, vào những năm năm mươi thế kỷ trước. Bà cũng là người mua lại nhưng rẻ lắm, mà lại nhiều đất. Cái thời buổi đất đai bạt ngàn mà người thì ít quá. Bà cất công tìm anh em, đồng hương bạn bè, vừa bán rẻ vừa cho thêm để họ tới ở xúm tụm cho đông vui đở sợ cảnh vắng vẻ. Cái xóm nhỏ nó dần hình thành như vậy, bên phải bên trái đều là những gia đình có chút liên hệ thân tộc, sui gia, anh em kết nghĩa, vân vân…Đã vậy, ai cũng muốn cho đông con, có người làm vườn ,làm đất khỏi phải thuê mướn. Nhà nào cũng  sanh tám, mười người con ,cá biệt có khi mười mấy đứa... Con cái lớn lên lấy vợ lấy chồng, đất đai chia ra đứa nào cũng có phần nhưng không còn rộng rải như xưa. Cũng có nhiều thay đổi, có vài người chuyển đi, có nhiều gia đình mới  chuyển đến. Nhưng xóm nhỏ qua bao nhiêu năm vẫn là một khu dân cư sống bằng nghề trồng rau, trồng chè,  trồng hoa, trồng cà phê. Tóm lại, là nhà nông chính hiệu con nai vàng ngơ ngác.
      Tôi cũng gốc con nhà nông, nhưng lại sinh ra và lớn lên ở phố chợ. Ngày mới về làm  dâu, dù chỉ cách thị xã vài cây số, nhưng cuộc sống ở đây thật khác hẳn phố. Tôi ngạc nhiên lắm, vì nhà cửa đều xây mặt ra vườn, nghĩa là cái đuôi nhà lại quay ra đường. Trước mặt nhà là một cái ao lớn, đêm đến tôi khó ngủ vì âm thanh hòa ca của ếch nhái , ểnh ương, chim đêm và hằng chục loại sinh vật đồng quê khác. Nhà thì rộng lắm nhưng khu vệ sinh lại cách xa nhà cả mấy chục mét. Ban ngày thì còn dễ nhưng màn đêm buông xuống thì không tài nào dám ra, vì phải băng qua một đám ruộng rau. Phía sau ruộng là một đồi thấp, trồng cà phê bạt ngàn và những trụ tiêu xanh. Buổi sáng mới ba giờ  đã lục đục dậy, là dâu mới tôi phải nấu cơm cho cả nhà, ăn xong người thì đi làm vườn , người thì chở rau ra chợ bán. Tôi cứ thắc mắc trong lòng “ trời ơi, ăn cái gì mà mới  ba bốn giờ sáng đã ăn rồi “. Và vì không đúng bữa, tôi chẳng ăn được bao giờ. Nhưng rồi dần tôi cũng quen ,và biết ra làm lao động người ta phải ăn ba bữa cơm như vậy mới đủ sức. Tôi mau thích nghi với đời sống của bên nhà chồng, vì có lẻ trong người đã có sẵn máu nông dân. Phần thì tôi quan niệm đời sống hôn nhân như câu đã thề hứa “Sự gì Thiên chúa đã kết hợp ,loài người không được phân chia”. Tôi nghĩ, vùng đất này là nơi mình sẽ sống và sẽ chết đến hết cuộc đời.
         Mấy chục năm trôi qua, cuộc sống cũng có nhiều thay đổi, ai cũng  cố gắng tiến về phía trước cho kịp với thời đại. Nhà cửa đã xây mặt ra đường như kiểu nhà phố, nhiều ngôi nhà mới cất lên cũng khang trang. Trong con đường hẻm chừng hai trăm mét mà có đến bốn cái quán tạp hóa, có cả tiệm may, cắt tóc. Người ta không còn đi phố bằng cái xe đạp cọc cạch, nhà nào cũng có xe máy, xe ga, có nhà mua được xe vận tải nhỏ. Người ta không còn mong con đàn cháu đống nữa vì tốn kém quá. Đám nhỏ lớn lên, đã qua đến thế hệ thứ ba, mỗi cặp có một hai đứa con được chăm bẳm, nào sữa ngoại , nào học thêm, bao nhiêu thứ phải chi tiêu cho bằng chúng bạn. Rồi tivi, tủ lạnh,  điện thoại , karaoke, máy  tính, Internet, truyền hình cáp…cuộc sống cũng vui vì nhiều tiện nghi
        Có lúc chạnh lòng, tôi nhớ con suối trong mát ngày xưa với những đàn cá lòng tong lấp lánh, nhớ con đường đất đỏ cũ với hai hàng chè tàu làm bờ rào, nhớ mùa mưa về đám cháu đi dọc theo bờ mương câu mấy con  lươn vàng béo ngậy, nhớ đám cua đồng be bé bò lổm nhổm trong vườn, nhớ những chú sáo đậu trên chóp dừa cao  mỗi chiều về. Đàn Sáo đã bay đi thật xa rồi , tôi chờ mãi mà không thấy chúng nó quay về. Mấy năm nay khi bọn người bẫy chim bỏ đi rồi  đàn sẻ  lại bay  về, chúng vẫn ríu rít reo vui nhưng thông minh và thích nghi hơn, biết sà xuống đất tranh mấy hạt cơm với con ki ki.
      Chỉ có đất cũ kỷ thì vẫn trung thành, vẫn yêu người lắm. Những ruộng rau  bên suối vẫn xanh, đồi chè vẫn trỉu lá, những bông hoa  trong vườn vẫn nở đỏ, trái cây vẫn sum sê đầy cành. Đất vẫn nuôi sống mấy chục hộ dân xóm nhỏ. Mới cuối năm nay thôi người ta còn góp nhau làm con đường mới thay cho con đường cấp phối cũ . Có con đường bê tông rồi ai cũng phấn khởi, tết đến, người sơn lại nhà người sửa lại bờ rào. Chiều chiều đoàn người lớn  rủ nhau chạy thể dục,mấy đứa bé tập xe đạp, tiếng nhạc văng vẳng, không khí êm đềm và bình yên.
       Sáng sớm nay ngủ dậy bước ra vườn tôi nhìn thấy một chùm hoa màu tím trên bức tường rào ngăn nhà tôi với khu đất nhà bên cạnh. Đó là mảng tường đã cũ lâu lắm rồi, có một khe nứt nhỏ, một hạt hoa đã bay vào khe tường và nẩy mầm ở đó, nó ở đó bao lâu rồi tôi không để ý, chỉ khi nó kết nụ và nở những bông hoa tím ngát tôi mới chú ý. Tôi thích thú ngắm nhìn và lòng đột nhiên thấy bình yên sau mấy đêm mất ngủ. Những bông hoa mỏng manh bay bay trước gió, dạy cho tôi một bài học mạnh mẻ. Trong điều kiện khắc nghiệt nó vẫn sống vẫn nở cho đời những bông hoa đẹp. 
      Như cuối năm  ngoái đây, người bạn cho mấy củ hoa lan loa kèn. Tôi về lười lỉnh cho hết vào một cái chậu nhỏ phủ lên ít đất, ngày nhớ ngày quên, khi tưới khi không . Rồi dọn dẹp sân để chuẩn bị sơn nhà tôi bỏ nó vào một góc vườn và quên luôn. Ngày tết lo chăm mấy cây mai, mua thêm một ít giống hoa  mới, săm soi tới lui .Chậu lan cũng chỉ  mới ra vài cái lá nhỏ yếu ớt, thấy xấu xí tôi dấu nó luôn ở trong góc. Tết qua rồi, một ngày dọn vườn tôi phát hiên một nụ lan vươn khỏi mấy cái lá rất mạnh mẻ, rồi nó trổ bốn cái hoa quay ra bốn phía (có người gọi lan này là Lan tứ diện ) màu đỏ thẩm rưc rỡ. Tôi lễ mễ bê nó ra giữa sân để mọi người cùng chiêm ngưởng,ai đi ngang cũng trầm trồ . Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là khi hoa chưa tàn, đã có mấy cái nụ khác lại nhú lên mạnh mẻ chuẩn bị trổ những bông hoa khác. Sáu cái nụ mập mạp, hai mươi bốn bông hoa đã chen nhau nở rộ trong cái chậu bé xíu bỏ quên ở góc vườn.
      Ơi, thiên nhiên thật tươi đẹp và hào phóng với con người biết bao. Tạo hóa tặng cho con người  bao nhiêu loài chim trời cá nước, cho bao loài hoa đẹp rực rở tỏa sắc hương, cho những vùng đất màu mỡ nghìn năm nuôi sống con người, cho những dòng suối róc rách ngày đêm chảy để dân cư có nước tưới tiêu, cho cuộc đời khô khan sau những ngày bán mua đau đầu nhức óc. Mỗi  sớm mai  thức dậy  tôi chạy ra vườn lắng nghe tiếng chim hót và  ngắm nhìn những bông hoa nở với tấm lòng nhẹ tênh , thoáng chốc bao lo buồn thành hư ảo trôi xa....


Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

THƠ BÀ HUYỆN THANH QUAN



QUA ĐÈO NGANG

Bước tới đèo Ngang bóng xế tà
Cỏ cây chen lá, đá chen hoa
Lom khom dưới núi, tiều vài chú
Lác đác bên sông, chợ mấy nhà
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
Dừng chân đứng lại, trời non nước
Một mảnh tình riêng, ta với ta

THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ

Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Đến nay thấm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt 
Nước còn cau mặt với tang thương
Nghìn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường.

CHÙA TRẤN BẮC

Trấn Bắc hành cung cỏ dãi dầu
Chạnh niềm cố quốc nghĩ mà đau
Mấy tòa sen rớt mùi hương ngự
Năm thức mây phong nếp áo chầu
Sóng lớp phế hưng coi đã rộn 
Chuông hồi kim cổ lắng càng mau
Người xưa cảnh cũ nào đâu tá
Khéo ngẫn ngơ thay lũ trọc đầu




Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

THÁC NHÀ ĐÈN NGÀY TRỞ LẠI

                     Tháng ba, tôi trở lại thăm những vùng kỷ niệm nhỏ bé ngày xưa.

     Dẫu không đi đâu hết, vẫn ở Ban Mê Thuột từ bấy đến giờ nhưng cũng 40 năm tôi mới quay trở lại nơi đây. Nội cái việc đám bạn hẹn nhau đi cũng lần lửa ngày qua ngày.Vậy mới biết,người ta xa nhau không phải vì khoảng cách địa lý mà vì lòng người không quyết tâm. Trước khi đi tôi đã cố nhớ lại Thác Nhà Đèn ngày xưa trong ký ức của mình, để so sánh với cảnh bây giờ.
     Lần cuối tôi đi chơi  Thác là năm học lớp 11 (niên khóa 73-74 ). Ngày hôm đó giờ Sử, đứng xếp hàng trước cửa lớp mà mải mê nói chuyện, Thầy cho nam sinh vào lớp hết còn đám nữ vẫn chúi đầu vào xem hình. Thế là Thầy Giám thị xuống, mời cả nhóm nữ ra cột cờ đứng phơi nắng và tặng cho mỗi đứa một cái cấm túc.Sáng chủ nhật (có hẹn hò trước ) lên trường làm vệ sinh trường xong là kéo nhau đi Thác Nhà Đèn. Tôi và các bạn  ra khỏi trường bằng cổng sau trổ ra đường Hùng Vương, đi qua Ký túc xá, qua Bệnh viện Quân đội một quảng là có con đường  nhỏ đi lên đồi .Chỉ là đường mòn thôi nhưng dễ đi , hai bên đầy cỏ dại và lau sậy, không có nhà cửa gì cả. Dọc đường có một ngôi mộ đắp đẩt của ai đó nằm sè sè bên đường, rồi đến một cái miếu hoang lạnh, nhìn vào mình thấy nhện giăng, bát hương lạnh lẽo, chắc người ta bỏ quên đã lâu lắm không ai nhang khói. Cảnh thì hoang vắng đến rợn người nhưng có đông bạn bè, lại có dịp đi chơi nên đứa nào cũng vui lắm. Tôi vừa đi vừa ngắm những đốm nắng lung linh xuyên qua hàng cây cao, nhảy nhót trên tà áo dài của các bạn đi trước.Đó là những khoảnh khắc đẹp nhất trong hồi tưởng. Sao tôi lại nhớ những đốm nắng của 40 năm cũ nhỉ, có lẽ từ bấy lâu nó vẫn sáng mãi trong lòng tôi…
     Gọi là Thác nhưng đó chỉ là một con đập tràn được xây bằng đá và bê tông, phía trên cao là một hồ chứa nước không biết có sâu không nhưng cũng rất rộng và xanh thăm thẳm, phía dưới thấp chừng 6,7 mét là một dòng suối lỡm chỡm đá. Mặt đập hẹp lắm, chỉ đủ cho một người đi, đám con gái xếp hàng một băng qua đập.Bờ bên kia khá đẹp là một đồi cà phê rộng mênh mông. Cả nhóm tìm một khoảng đất bằng bày đồ ăn ,hát và trò chuyện ,chơi đùa.Vậy mà mê mãi đến gần chiều, đến khi chuẩn bị  ra về, chúng tôi mới hốt hoảng thấy nước đã dâng lên đầy hồ, tràn qua đập, đổ xuống dòng suối phía dưới tung bọt trắng xóa.
     Buổi sáng đi thì khô ráo bây giờ nước mênh mông  không còn thấy mặt đập đâu nữa nên hơi run. Áo dài vắt lên, quần xắn cao, cứ chân đứa trước bước đâu thì đứa sau bước ngay vào đó, lò dò nắm tay nhau băng qua đập để quay về. Nghĩ dại,lúc đó mà có đứa nào trợt té thì chắc cả đám kéo nhau chầu Hà Bá hết, bây giờ có đứa nào mà trở lại. Nhưng tuổi trẻ là vậy, có một chút phiêu lưu và hồn nhiên vô tư, mà dến khi lớn lên rồi người ta đánh mất mãi.
    Cái trí nhớ cũ kỷ nó cũng biết  đánh lừa , như  tôi  nhớ thì thác nằm ở con  đường Hùng Vương, phía sau Trường. Thật ra nó lại nằm chếch về phía bên trái của Trường nếu đi từ Trung Tâm Ngã Sáu vào. Sau nhiều lần dò hỏi và tham khảo cả trên bản đồ nữa. Đây là lộ trình của tụi tôi, chạy xe ra Cây Số 3, đến trước mặt siêu thị Coopmart có con đường A ma Thao đi vào buôn Păn Lăm,  xuôi theo đường này là gặp đường Hùng Vương (nối dài). Ngay ngả ba này có một con dốc đất đỏ ghập ghềnh, cứ đi xuống cuối con đường là đến. 
     Thác Nhà Đèn hiện ra như một người bạn cũ lâu ngày mới gặp.Tôi ngạc nhiên vì nó không thay đổi nhiều, qua bao nhiêu năm con đập vẫn đứng vững chải và bền bỉ.Chỉ có khung cảnh chung quanh hơi xơ xác và buồn hiu. Tôi còn tìm thấy cả con đường mòn ngày cũ ,chỉ là không biết nó còn dẫn về đến Trường hay không. Cái hồ nước mênh mông ngày xưa bây giờ đã cạn khô, thành cánh đồng lúa xanh rờn. Lại vào mùa khô hạn nên chỉ còn những vũng nước không lớn lắm mà người dân tộc họ đang bắt cá. Dòng nước tràn qua đập một cách yếu ớt rơi xuống phía dưới chân thác kéo theo những đám rác.Có lẽ vào mùa mưa thì sẽ nhiều nước hơn càng làm  bờ mặt đập trơn trợt nên người ta phải cắm biển báo nguy hiễm. Đứng bên này nhìn qua bên kia bờ vẫn là một đồi cà phê mênh mông, màu xanh ngát kéo dài ngút mắt.
     Một người phụ nữ dân tộc vai đeo gùi đi ngang nhìn chúng tôi cười thân thiện , rồi cô nhanh nhẹn băng qua đập, tôi dõi mắt nhìn theo Mơ hồ như cũng có một đoàn nữ sinh, áo dài xanh đang đi qua, đứa trước níu tay đứa sau , tiếng cười ròn rả. Trong đám xuân xanh ấy có người đã ra đi mãi mãi, có người đã ở rất xa, và quên luôn những kỷ niệm nhỏ bé. Có người hôm nay trở lại, đi tìm những đốm nắng cũ…Những đốm nắng của ngày xưa vẫn sáng lấp lánh trong tim, dẫu đã trôi qua một quảng đời.





                                                                            
                                 

     

MỘT VÒNG HÒA BÌNH - HỒ TRUNG TÂM

           (lại những cái tên cũ kỷ, bây giờ người ta không gọi như thế nữa,chỉ còn trong kỷ niệm mà thôi )

     Không biết địa danh Hòa Bình có gợi cho các bạn những cảm nghĩ gì không, còn với tụi mình đó là một hoài niệm cũ. Một làng nhỏ nằm ven thị xã, gần phi trường Ban Mê Thuột. Nơi đây có rất đông cựu học sinh của trường Tổng Hợp, cấp lớp tụi mình, cấp trên và cấp nhỏ  hơn tụi mình nữa
    Lớp mình có ba bạn ở đây, ngày còn đi học, bọn mình đạp xe lóc cóc từ phố vào rẫy nhà bạn Ngà, chơi đùa chán rồi thì Công Minh và Quách Nhưn dẫn qua Hồ Trung Tâm hay leo Đồi Hòa Bình, lang thang qua những đồi cà phê,  những con đường đất đỏ , những vườn trái cây…Bây giờ thi thoảng một năm mới vào Hòa Bình một lần ngày họp mặt A1, nhưng ai cũng có rất ít thời gian. Cứ xẹt đến , xẹt về vội vã với bao nhiêu là công chuyện. Nhiều khi muốn rủ nhau đi đâu, lên kế hoạch sẵn sàng. Gần đến ngày, có bạn bận công việc đột xuất, thế là phải hoãn lại. Lần này tụi mình chẳng hẹn hò gì hết. Nghe tin  muộn em trai của Minh mất, chng phải là Tứ thân Phụ Mẫu, nhưng mất đi người em ruột , vừa là người bạn thân thiết cũng là một nỗi đau không nhỏ. Nên tụi mình quyết định vào thăm Minh và thắp nhang cho người đã khuất. Khởi hành vào lúc 3 giờ chiều, mới đầu chỉ có mấy bạn nữ, sau đó thêm bạn Ngọc Quang, vợ chồng Lực Nhành, vào đến nơi có thêm Quách Nhưn, vậy là cũng khá đông. Có điện thoại trước nên  Minh ngồi đợi tụi mình với một r chôm chôm vừa hái trong vườn. Trái cây thì không từ chối, tụi mình ngồi ăn thiệt tình lắm, hết sạch rồi mới chịu kéo nhau đi. Nhà em trai của Minh cũng ở gần đó, khá to, đẹp và khang trang, nằm trên một khoảng đất rộng, sau nhà có vườn sầu riêng. Em Minh chắc phải là một người nhiều nghị lực vì cậu có thâm niên 12 năm chống chọi với bệnh tật,  nhưng trước khi mất vẫn kịp tạo một cơ ngơi cho vợ con. Có cả một khoảng đất được trang trí tiểu cảnh sân vườn chuẩn bị mở quán cà phê, một phòng với hai bàn bi da mới toanh. Người quả phụ trông cô đơn trong căn nhà rộng,  nên chị rất vui vẻ đón tiếp cả bọn, thiết đãi xoài cam và sầu riêng đầu mùa. Đám đàn ông  chỉ nhấm nháp cho vui, còn bọn mình thì không khách sáo chi hết. Khi đứng dậy chỉ còn vỏ và hột, nhưng chủ nhà xem chừng hài lòng còn mời tháng sau rộ mùa sầu riêng vào ăn tiếp. Cũng đã trễ, chào chủ nhà l ra là về luôn nhưng Thanh có sáng kiến nhờ  Công Minh dẫn đi thăm lại Hồ Trung Tâm. 
      Tụi mình chạy xe theo con đường đến viện Ea Kmat ( trước kia gọi là Trung Tâm Thực Nghiệm, không biết có phải vì vậy mà hồ này gọi là hồ Trung Tâm không). Đường khá dễ đi, có thể chạy xe thẳng đến bờ hồ. Một bạn nữ nói sao hồ bây giờ trông nhỏ hơn hồi xưa (có lẽ vì lúc mình còn nhỏ nhìn cái gì thấy cũng lớn, cũng đẹp). Người ta đắp một con đường băng qua  phía bờ bên kia, vừa là con đê chặn nước lại để tưới. Cả nhóm đứng trên bờ đê, nắng chiều sắp tắt, trời nước mênh mông thoáng thấy lòng nhẹ nhàng, phút chốc những lo toan, muộn phiền như tan biến. Nhóm đàn ông đứng trầm ngâm nhìn mặt hồ êm ả dưới chân nói chuyện thế sự. Đám nữ loay hoay tìm chổ để chụp hình. Mình muốn ghi lại những khoảnh khắc này, để trôi đi một phút sau thôi cũng đã là quá khứ. Năm xưa tụi mình đến đây vào một buổi sáng, nắng rực rỡ, nước trong xanh, những đàn chim én bay liệng trên mặt hồ. Bây giờ quay lại vào một chiều tắt nắng, gió nhè nhẹ thổi tung bay những mái tóc điểm sương. Tưởng như mới chỉ một ngày thôi mà đã 40 năm, những tháng năm trôi đi không hề êm ả.....Có bạn nào nói :
 “Trời chiều rồi về thôi các bạn, lần sau mình sẽ đi đồi Hòa Bình nhé”. Lại một lời hẹn mở, lời hẹn thả vào hư không. Chẳng biết khi nào mới thực hiện được, nhưng nếu có đi nhất định mình sẽ ghi lại, và sẽ kể cho các bạn nghe…
                             ( viết cho bạn bè ở Trung học Tổng Hợp Ban Mê thuột )