Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

CHÌM TRONG LÀN NƯỚC

    Ngày20…. Tháng 11…. năm 2014…. vậy mà tôi cũng quay trở lại nơi đây, một cách tình cờ thôi. Một ngày cuối tháng mười, khi những cơn mưa trên cao nguyên đã ngớt. Thời tiết Ban Mê chuyển mùa sang đông, mặt trời lên thật muộn và có những áng mây mù, gió mát lạnh nhè nhẹ lay động những khóm cây ven đường.
     Người  bạn già của tôi chợt nghĩ ra nên đi đâu đó thay đổi không khí một chút. Hai đứa áo mũ lên xe bon bon ra vùng ven Thành Phố, dừng chân lại bên hồ Ea Kao. Gần bốn mươi năm rồi tôi mới quay trở lại nơi này, thật ra nó cũng không xa nhà tôi lắm , chỉ mười mấy cây số nhưng có công việc gì đâu mà phải đến đây, cũng không là một thắng cảnh để du lịch  Mà tôi cũng có nhiều thời gian đâu để du lịch. Mấy chục năm việc này nối tiếp việc kia, năm này trôi theo năm khác. Cũng có lúc cùng đi chơi với gia đình, nhưng vừa đi chơi vừa chăm đám con cháu. Chẳng có tâm hồn đâu mà quan sát cảnh đẹp, vui lắm nhưng là vui với gia đình sum họp. Sài Gòn, Đà Lạt, Nha Trang, Tuy Hòa, Bến Tre, Cần Thơ….khá nhiều nơi tôi đến cùng với anh em con cháu. Nhưng chỉ mấy cây số ngay nhà tôi đây thôi thì mãi đến bây giờ tôi mới trở lại. Khi mái tóc giờ đã hai màu, đôi mắt ngày xưa giờ  hằn vết chân chim. Không biết buồn hay vui, nhưng chắc tôi phải là một người hạnh phúc. Hạnh phúc vì ta vẫn còn đây để quay về nhìn lại cảnh cũ, bên một người thân yêu. Có bao nhiêu người hoặc viễn du xa quá hoặc không còn trên thế gian này để trở lại đây một lần như ta.
     Ngồi trên bờ đập mắt tôi dõi nhìn trời nước bao la kỷ niệm cũ phút chốc quay về, như một cuốn phim dĩ vảng. Trí nhớ con người tạo hóa ban cho thật kỳ diệu, khi hồi tưởng lại dẫu bao nhiêu năm những hình ảnh hiện lên trong đầu thật rõ ràng. Không cần phải phục hồi, tăng độ sáng, chỉnh sửa gì cả…..
      …Ngày ấy tôi mười chín tuổi, mới được nhận vào làm ở một cơ quan, lúc đó người ta gọi là “ thoát ly “. Cơ quan điều động người đi lao động, và tôi nhanh chóng có tên trong danh sách, vì là lực lượng thanh niên cần phải đi đầu và cần phải phấn đấu. Lần đầu tiên xa nhà, lần đầu tiên đi vào rừng núi, lần đầu tiên phải vác cuốc lao động, lần đầu tiên ở tập thể , và cái gì nhìn thấy trong mắt tôi đều là lần đầu tiên, cái con nhỏ vừa khờ khạo vừa ngốc nghếch….Tôi và mọi người cùng ở với dân làng  trong  một cái buôn người dân tộc, lâu quá rồi tôi không còn nhớ tên cái buôn đó là gì . Chỉ còn nhớ là buôn làng đẹp  lắm, bao quanh  là rừng trúc xanh mênh mông, có những khe nước nhỏ nước chảy ra trong vắt. Ban ngày chúng tôi vác cuốc ra đồng , đêm về ngủ trên nhà sàn, giữa nhà có một bếp lữa to cháy sáng cả đêm ấm áp. Buổi tối nhóm văn công đi lao động chung cùng thanh niên trai tráng trong buôn đốt lữa trại ca hát. Tự dưng lúc đó tôi nhớ ngay đến một quyển truyện Tuổi Hoa đỏ tôi đã đọc, tựa đề là “đất nghịch” . Truyện kể về một nhóm làm phim đến một vùng đất xa để quay phim. Đoàn người ở Thành Phố đã làm cái làng nhỏ nhộn nhịp hẳn lên. Chàng diễn viên chính trẻ đẹp trai trong đoàn và một cô gái trong làng đã phải lòng nhau, rồi cô ấy mất đi đột ngột. Truyện dài lắm, có nhiều tình tiết nhưng đoạn cuối là đoàn làm phim lên đường quay về phố thị . Chàng diễn viên ra đi để lại mãi nơi ấy một mối tình buồn , và để lại nổi nhớ thương cho người ở lại cái làng xa xôi nhỏ bé ấy. Lúc đó tôi chợt nghĩ,  khi nhóm lao động về rồi ở đây sẽ trở lại như xưa, buôn làng nhỏ buồn hiu hắt. Các bạn trong cơ quan nói con nhỏ này đọc sách nhiều quá rồi tưởng tượng, tụi mình đâu có dễ thương đến như thế.
       Những ngày chúng tôi ở đó cũng khuấy động cả buôn làng yên lành như vậy. Tuổi trẻ mà, thanh  niên phố phường và thanh niên trong buôn làng thoáng chốc đã quen nhau,  cùng ca hát, cùng ra đồng.  Chỉ không biết có mối tình nào chớm nở bên trời mây bao la không.  Mỗi ngày buổi sáng mới ba giờ  cả đoàn lao động đã phải dậy .Trời ở đây sáng mù sương, đi cách nhau một khoảng là không thấy nhau, chỉ nghe tiếng ơi ới gọi nhau trong sương mù. Từ chổ ở ra cánh đồng xa lắm, đi mãi tới gần sáng mới tới. Cánh  đồng nằm ở gần dòng sông có một chiếc cầu gổ bắc ngang, thỉnh thoảng tranh thủ giờ nghĩ chúng tôi lên cầu ngồi chơi . Dòng sông đẹp và nhiều cá  lắm , có lẻ vì sau chiến tranh vùng đất còn hoang sơ và ít người sinh sống. Ở những con rảnh nhỏ mấy con cá thỉnh thoảng lại búng người bay lên bờ. Người dân bắt được những con cá to đến nổi phải xỏ cây hai người đàn ông khiêng trên vai ra chợ.  
    Công việc của chúng tôi lúc đó là khiêng đất đắp đập thủy lợi. Những ngày lao động ấy tôi bị phê bình và xếp hạng yếu kém. Khổ thân tôi, vừa gầy nhom chỉ nhỉnh hơn ba mươi ký, không biết lao động lại nhớ nhà da diết. Mấy anh lớn trong cơ quan phải làm giúp phần việc của tôi , phải tranh thủ để phần cơm cho tôi… Ơi cái con bé ngốc nghếch, chậm chạp, và bướng bỉnh không ai bằng.  Ba tháng lao động đối với tôi rất dài nhưng cũng qua. Tôi trở về cơ quan và làm đơn xin nghĩ việc luôn. Ba tôi muốn đưa gia đình hồi hương về Bến Tre, nơi ông sinh ra và lớn lên. Thủ trưởng cơ quan nói gì tôi cũng nghĩ . Ông ấy bảo tiếc cho tôi mới làm có một năm, lại là thanh niên còn trong tuổi phải  lao động và phấn đấu. Tôi im lặng rời khỏi bạn bè cơ quan , im lặng rời khỏi Ban Mê, về sống với bà nội ở Sài Gòn và đi học. Có lẻ lúc đó cái tôi có thể làm tốt nhất là đi học lại.
      Sau đó có trắc trở nơi chổ ở mới , và còn nặng nợ với miền đất đỏ, ba tôi  quyết định ở  lại Ban Mê . Mấy năm sau nữa tôi  trở về mới biết nhóm bạn cùng cơ quan cũ, người thì chuyển chổ làm khác, người  ra nước ngoài sinh sống, người đã mất khi tuổi đời còn trẻ quá.  .Ngày rời Ban Mê tôi không chào hỏi ai và cũng không biết mình ra đi như vậy đã làm đau lòng người khác.Tôi cũng không biết là mãi mãi tôi không gặp anh nữa, lời xin lỗi muộn màng của tôi đành gởi vào hư vô.....Đã nói là tôi vốn ngốc nghếch mà....
     Gần bốn mươi năm dâu bể,  hôm nay tôi trở lại nơi xưa  ngồi bên bờ hồ mênh mông, soi bóng mình dưới dòng nước, khi thời gian đã qua đi rất xa. Bây giờ cái đập  đã được hoàn thành từ lâu, xây dựng kiên cố,  khu vực dân cư chung quanh người ở đông đúc . Cái Buôn nhỏ xinh xắn ngày xưa , dòng sông đầy cá và chiếc cầu gỗ bắc ngang, khi nước dâng lên  đã mãi nằm dưới lòng hồ Ea Kao, như kỷ niệm ngày xưa cũng chìm trong làn nước Tôi không có dự định quay lại đây , vì tôi tưởng tôi đã quên hết rồi. Tôi tưởng như một đoạn đời mình đã chết hẳn, đã mãi mãi chìm xuống lòng hồ sâu thẵm , trong làn nước giá lạnh, tự một hôm nào....








.....Ngừng đây soi bóng bên dòng nước biếc, cầu cao nghiêng dốc trên dòng sông sâu, sầu vương theo gió xuôi về cuối trời.......( Bên cầu biên giới, Phạm Duy )

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014

LỚP CON GÁI NGÀY XƯA ẤY

                         ( Tặng cho  tất cả các cô bạn nữ lớp sáu ngày xưa)
     Là lớp 6/4 toàn nữ của niên khóa 68-75 đó các bạn, mình có ý tưởng viết bài này khi tình cờ đọc chia sẻ của các bạn Kim Hoa, Thanh và Nguyễn Thị Phượng về một tấm hình có Thu Hiệp. Mình cũng bồi hồi nhớ lại những ngày đầu bước chân vào trường Tổng Hợp Ban Mê Thuột, sau một kỳ thi tuyển đối với lứa tuổi mình lúc đó thật là gay go.
    Năm đó nhà trường thiếu phòng, và chuyển lớp tụi mình qua Trung Tâm Tu Nghiệp Công Chức ở gần đó học tạm. Có lẻ vì Nhà trường cũng suy nghĩ cân nhắc, lớp 6 mới vào trường và toàn con gái chắc ngoan lắm nên cho bọn mình lưu vong yên tâm hơn các lớp khác . Không ngờ đám tụi mình nghịch không dở, chả biết “ đứa nào “ bày ra cái trò chơi giải danh, sau đó lan ra cả lớp. Là cái trò chơi với mấy chục cục đá, mỗi lần thảy lên úp tay lại là ăn được một cục đá và cứ thế đến hết. Mình giải thích là cho mấy bạn nam thôi chứ đám lớp mình mà nghe nói đến trò này thì không đứa nào khỏi phì cười. Chỉ tội cho mấy đống đá ở Ty Công Chánh gần đó ngày một hao mòn, thì mấy chục đứa mà mỗi đứa hốt một cặp đá mà sao không hao hụt. Mình còn có sáng kiến chọn những viên tròn trịa dễ chơi bỏ trong cặp đem về nhà rửa thật sạch bỏ sẵn trong cặp. Có một lần Cô Suối Kiết  bắt đem tất cả cặp sách lên cho cô kiểm tra, eo ơi cô phát hiện ra toàn một cặp đá là đá. Sau đó bọn mình không bỏ trong cặp nữa mà chơi xong tìm một xó nào trong sân giấu rồi hôm sau lên lấy ra chơi tiếp. Đá rửa sạch rồi nhưng mỗi lần chơi là ngồi chồm hổm trải đống đá trên hè xi măng rồi bốc lên bốc xuống mà sao không dơ.Đến chuông reo vào lớp, tuy bọn mình cũng nghe vì bên Trung Tâm  với Trường chỉ băng qua một con đường , song giáo viên phải lóc cóc từ Trường qua trung Tâm cũng mất vài phút, nên tụi mình còn say mê chơi nấn ná thêm. Đến lúc có tên nào đó la lên “ cô tới “ là vội vả đứng dậy. Hốt đá cất rồi chạy ù tới lu nước mưa của nhân viên thọc mấy chục bàn tay vào đó, xong chùi vào hai tà áo dài nhàu nhỉ vì ngồi lâu quá rồi chạy ù vào lớp học. Vậy mà cô không nổi giận kiểm tra cặp sao được nhỉ.
     Lúc đó mình không biết ai là kiện tướng giải danh , chỉ còn nhớ là mình và Thúy liễu là hai con nhóc chơi tệ lắm, lúc nào hai đứa cũng ngồi méo mặt nhìn nguyễn Thị Loan và Trịnh thị Lý đi một hơi là ăn gần hết đống đá . Có lẽ còn nhiều vụ nghịch ngợm nữa nên lớp mình đâm nổi tiếng. không biết sau đó trường đã sắp xếp được lớp học hay tụi mình bị Trung Tâm than phiền nên nhà trường cho 6/4 hồi cung, vậy mà một năm học cũng đã trôi qua , đám con gái bây giờ lên lớp 7/4.
     Năm ngoái lớp trưởng của tụi mình là Nguyễn thị Ngô. Lớp trưởng của tụi mình năm nay  là bạn Nguyễn thị cẩm Hồng. Sau nhiều năm không có tin tức gì , mới đây mình nghe tin Hồng đang ở bình Phước, cũng không xa Ban Mê Thuột bao nhiêu, hy vọng một ngày bạn về họp mặt với tụi mình , cựu lớp trưởng nhé.
      Qua năm này tụi mình có thêm môn học mới cho phù hợp với lớp nữ  môn kinh tế gia đình, là học về gia chánh ,tổ chức một bửa ăn hay tổ chức một bửa tiệc như thế nào. Môn này do cô nguyễn thị Quít phụ trách. Lúc chia nhóm mình may mắn vào được vào nhóm có nhiều bạn khéo léo như Thu Hiệp, Huỳnh Thị An  Đến kỳ thi, nhóm mình bốc trúng đề tài  làm một bửa ăn bình thường, yêu cầu là đầy đủ sinh tố bổ dưởng. Lúc thực hành nhóm mình làm tốt có một món cá chiên, một món canh và một món xào. Để đầy đủ chất mấy bạn sáng kiến làm món xào thập cẩm , có cà rốt , bắp cải , su lơ, su su… vậy là đầy đủ sinh tố. Nhóm làm tiệc mặn cũng ổn, chỉ thương cho nhóm làm tiệc trà, yêu cầu là có hai món bánh mặn và ngọt. Món ngọt là kem flan thì ngon lắm , tội nghiệp cho món bánh bao mặn nó vàng khè và chai ngắt. Nhưng cũng hay lắm, từ môn học đó bạn Phạm thị Thanh nhớ được công thức làm kem flan cô dạy, sau này bạn làm lại cho ông xã và con cái thưởng thức , rất trình độ.
      Hè năm lớp 7 tụi mình còn tham gia thi văn nghệ ở trường. mình nhớ là nhạc phẩm xuân và tuổi trẻ, bạn Tuyết Lan hát, Đinh thị Hoa và Bích Tuyền đánh trống, nhóm múa minh họa là bốn đứa, Kim Hoa Và Thúy Liễu , Trần Thị Nhẫn và mình. Chỉ không nhớ được là tiết mục đó tụi mình xếp thứ hạng mấy trong trường, nhưng thêm một mùa hè nữa đi qua và tụi mình lên lớp 8.
     Lớn một chút , có bạn biết điệu rồi nhưng nghịch lại nhiều hơn. Tội nghiệp có anh chàng bên lớp nam gởi một bức thư tình học trò qua lớp nữ, mình nhớ đâu như bạn í gởi cho Bích Tuyền thì phải. Không biết nhờ chuyển hay sao mà nó lại lọt ra ngoài. Một bạn nào đó dán lên giữa bảng đen của lớp, tội ghê bức thư tình đầu tiên của anh chàng cả lớp mình đọc được, đơn phương thì ráng chịu Tuyền nhỉ.
     Có thư tình thì có kẻ đi lấy chồng. Năm ấy bạn Võ thị thanh Dung lên xe hoa , là người đầu tiên trong lớp lấy chồng sớm lời ru thêm buồn. Ít lâu sau nữa là đến bạn Hoài Phương.Lớp con gái vắng thêm một vài bạn nghĩ học luôn, còn bạn Phạm thị cao Nguyên qua học bên Nông Lâm Súc.
    Năm nào lớp mình cũng cố gắng làm một cuốn đặc san. Nhóm phụ trách vẫn là các bạn có khả năng viết như Nguyễn thị kim Hạnh, Đặng thị Quế Phượng, Nguyễn thị thúy Liễu. Liễu bây giờ vẫn theo đuổi nghiệp viết, Phượng ở nước ngoài, còn Kim Hạnh đã mất.Tài hoa cũng như nhan sắc, ít khi để nhân gian thấy bạc đầu nhỉ.
    Qua năm lớp chín là năm 1972 có nhiều biến động lịch sử, chắc ba mẹ mình lúc đó lo lắng lắm nhưng bọn mình thì vẫn vô tư chơi đùa. Cô Quít cũng chuyển đi rồi, bọn mình không học gia chánh nữa mà học nữ công với cô Đào Nguyên. Thật ra tụi mình được học nữ công từ lớp 6 , song song với môn vẻ của thầy Nguyễn Huy Quang . Nhưng lên lớp cao hơn nhà trường cắt môn vẻ, chỉ còn học nữ công cho ra dáng con gái. Nghĩ lại mình cũng thầm cảm ơn nhà trường ngày đó, cũng đào tạo tụi mình thật chỉnh đốn, chỉ tội mình dở nữ công lắm nên lười học.Vui lắm , mỗi sản phẩm cô cho một tuần, hết một tuần rối mà mình với Thúy Liễu vẫn chưa làm xong. Lên lớp các bạn xúm lại giúp, như cái áo gối  bốn  góc , mỗi bạn thêu một góc cho kịp giờ nộp.
     Sau này lớn lên rồi mình mới nhận ra một điều, học thêm một môn gì, biết thêm một kiến thức gì cũng là tốt cho cuộc sống. Vì trong cuộc đời về sau đến lúc nào mình sẻ sử dụng đến nó. Chỉ riêng môn nữ công thôi tụi mình được học rất đầy đủ, từ một mũi may tới đơn giản, đến mũi chữ thập, xương cá, các kiểu rua, móc,  đan. Các kiểu áo gối, nón tàu bay, giày vải, bao tay, vớ len, áo sơ sinh. Bạn Phạm thị như Ngọc kể với mình bạn đã giử đầy đủ sản phẩm của mình thời đi học và ngày bạn sinh con gái đầu lòng bạn đem ra dùng cho con, rất cảm động bạn nhỉ.
    Năm đó tụi mình cũng có một đặc san viết tay bằng mực tím rất dễ thương. Tiếc rằng mình đã không còn giữ được kỷ vật gì, chỉ là nhớ lại bằng chút ký ức cũ. Sau năm ấy tụi mình chia ban nhóm nữ lớp 9/4 đi qua nhiều lớp, chấm dứt bốn năm học toàn con gái.
    Bây giờ, có nhiều bạn đã mãi mãi ra đi như Kim Hạnh, Quang lễ. Trần thị Lưu, Lê thị thanh Sương, Trần thị Hường. Còn một nhóm nhỏ vẫn ở Ban Mê, một số bạn đang ở sài Gòn và một số tỉnh thfnh khác ở trong nướcCó bạn ở  rất xa và không giữ mối liên lạc, nhưng mình vẫn vui vì biết tin về các bạn, mình tôn trọng sự im lặng riêng tư của các bạn. Mình chỉ buồn khi có nhiều bạn mãi đến giờ cũng không có một tin tức gì như Nguyễn thi Tuyết, các bạn còn nhớ Tuyết không. Sau này chia ban Tuyết vẫn học chung với mình ở 10a1 cho đến 12a1. Sau năm 1975 Tuyết có về lại BMT một lần cho đến nay, nhiều lúc tự dưng mình nhớ bạn và thầm gọi “ Tuyết ơi , giờ bạn ở đâu  ? “ …..Và còn nhiều bạn nữa….. ở đâu, ơi cái lớp con gái ngày xưa ấy.



NÓI VỚI MÌNH

    Tháng mười một về trên cao nguyên với những bông hoa trạng nguyên nở đỏ trên cành. Sau mấy tháng mưa  trời đất như chuyển mình đón mùa đông về. Cơn gió lạnh nhè nhẹ buổi sáng sớm  nhắc mình nhớ mùa noel sắp đến. Lại một mùa noel nữa ,bao mùa đông qua rồi, tuổi đời cứ theo từng mùa đông qua thêm chồng chất. Rồi những mùa noel nữa…mình sẽ ra sao. Từ con nhỏ háo hức chờ quà noel, thành cô gái mơ mộng theo từng lời bài hát đêm đông, đến một phụ nữ có gia đình với trách nhiệm và bổn phận, và bây giờ một bà già lẫm cẫm hay ta thán.



     Ôi, mình cũng thay đổi nhiều nhỉ. Chỉ ngoại hình thôi cũng đã là một biến đổi lớn, cái con bé gầy trơ xương ba mươi mấy ký giờ đẫy đà phì nhiêu. Mái tóc đen nhánh và nhiều đến nỗi làm mình bực bội mỗi khi gội giờ cứ mỏng dần. Đôi mắt to sáng quắc thêu may thoăn thoắt giờ phải thêm cặp kính mà vẫn lòe nhòe.
     Nhưng sao mình vẫn không tiếc nuối gì, những gì đã đi qua cứ đi đi mãi. Sau mùa đông là xuân rộn rã tết, rộn rã lễ hội vui chơi. Tết qua rồi , đến mùa hè nóng nực ,mùa thu nhiều mưa nhiều bão. Cuối những cơn mưa trời lại đổi lạnh về đông chờ noel , chờ tết đến. Cuộc đời cứ là những vòng quay khép kín, thời gian cứ trôi ,năm này nối tiếp năm kia. Chẳng mấy chốc người ta già, người ta năm mươi mấy tuổi, hi hi,  buồn hay vui nhỉ.
    Buồn vì không trở lại được những ngày tháng xuân xanh cũ , còn vui vì mình chấp nhận như vậy, quy luật tất yếu của tạo hóa. Mình hạnh phúc với những gì mình đang có, có một vòng tay yêu thương, có một bờ vai chở che, có một mái nhà ấm áp với những bông hoa dại trong vườn. Buổi tối có ánh trăng tỏa sáng ngoài khung cửa sổ, buổi sáng dậy muộn nằm lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao…
     Nhưng mãi mãi sẽ không là như vậy…cuộc đời sẽ cứ là như vậy, vậy mới là cuộc đời…Mình có nên lo lắng cho những ngày sắp tới nữa không nhỉ, ví dụ như mùa đông năm 60 tuổi, mùa đông năm 65 tuổi và mùa đông năm 70 tuổi. Ơi những mùa đông ấy sẽ ra sao…
     Những bông hoa trạng nguyên có còn nở đỏ rực, khu vườn có còn vàng sắc hoa bướm, đỏ hoa mười giờ, tím hoa dây leo, trắng hoa cúc dại không nhỉ. Có lẽ những bông hoa thì vẫn nở đẹp chỉ có con người thì không đẹp mãi được, mắt sẽ mờ hơn, da sẽ nhăn hơn, tóc sẽ bạc hơn. Nhưng còn tình yêu và trái tim những thứ ấy có vỉnh cữu, có bất diệt không. Khi cả trí óc cũng lơ mơ, khi dĩ vãng và hiện tại người ta còn lẫn lộn còn nhớ nhớ quên quên.
      Một viễn ảnh buồn bả nhỉ , nhưng làm sao mà tránh được quy luật của muôn đời mà,  Dù là nàng Tây Thi nghiêng nước nghiêng thành hay Liz Taylor, nữ thần tình ái cũng có một ngày già nua tàn tạ. Dù  Thành cát Tư Hãn, vó ngựa tung trời  hay Bin Laden trùm khủng bố thế giới cũng có một ngày sa cơ thất thế, thân bại danh liệt. Chi là đám người thường dân nhỏ bé,  trong muôn triệu người trên trái đất này.
     Chỉ có một cách là vui trọn ngày hôm nay và thôi nghĩ về những ngày sắp tới . Que se ra sera, ngày còn học trung học cô giáo dạy văn đã dạy cả lớp bài hát này. Mẹ ơi lớn lên con có đẹp có giàu…. Ai biết được ngày sau …..Ngày hôm nay là câu chuyện của ngày nay, ngày sau có câu chuyện của ngày sau….
     Buổi chiều hôm nay mình lấy cuốc làm cỏ trong  vườn, mồ hôi chảy mệt và nóng, tiện tay mình hái những bông hoa nhỏ xíu xiu. Đem vào nhà thả vào một cái dĩa cạn đổ đầy nước,  thế là mình có một cái hồ đầy hoa nho nhỏ. Bê vào nhà ngắm hồ hoa thấy hết mệt, cũng vui….





     Buổi tối mình ra sân chạy thể dục, trăng sáng vằng vặc, trời trong xanh ngăn ngắt. với những đốm sao lập lòe rất xa. Mắt kèm nhèm mình nhìn những ánh sao ấy với các tia sáng chớp tắt chung quanh sao giống hình cái chuông be bé đang đung đưa giữa bầu trời cao. Lòng mình rộn ràng và phút chốc choáng ngợp trước thiên nhiên kỳ vỹ. Tai mình chừng như nghe  chuông ngân  vang giữa trời bao la, muôn muôn cái chuông đang reo mừng ngày giáng sinh, đing, đong ,beng, đinh, đong ,beng. Và Noel lại về cho một năm nữa đi qua…..