Ngày xưa, mình và nhỏ bạn thân hay chơi trò giải thích những cái tên của mình và các bạn, ví dụ như Thúy Liễu là con suối nhỏ giữa rừng sâu, Thu Nguyệt là ánh trăng mùa thu, Thanh Sương là giọt sương trong xanh , còn mình tự giải thích tên mình Bạch Yến là bửa tiệc trắng, cũng ví von thôi không chính xác lắm, nhưng hai đứa mình mình thích thú vì thi vị hóa những cái tên.
Giọt sương trong xanh… lúc đó mình nghĩ tên của Thanh Sương dễ thương nhất, còn bây giờ mình nghĩ cái tên đó thật thích hợp với Sương. Sao bạn lúc nào cũng mỏng mảnh và lảng đảng như một giọt sương sớm. Bạn cứ gầy như một nhánh lúa, nước da trắng xanh xao mái tóc đen dài suông mượt xỏa xuống vai và đôi mắt buồn như có nước. Bao trùm lên khuôn mặt và đôi mắt ấy là một nụ cười hiền, thật hiền, mình chưa thấy ai có được nụ cười hiền như vậy. Như nó tỏa ra từ một tâm hồn lành và sáng , như khi bạn cười không ai có thể giận bạn được.
Ngày mình mới vào lớp sáu trường Công, cũng trải qua một kỳ thi khá gay go. Lớp mình chỉ toàn nữ, trong số nữ sinh đậu đa phần các bạn từ trường Nữ Tiểu Học của thị xã BMT , một trường nổi tiếng giỏi. Chỉ có một số ít ở các trường khác, như nhóm nữ từ trường công giáo Vinh Sơn (trong đó có mình), một nhóm nữ ở trường Tiểu Học cộng đồng ở ven phố. Bọn mình nghe tên Thanh Sương là nể mặt lắm - học sinh được phần thưởng danh dự trường Nữ Tiểu Học mà.- Học giỏi thì hay kiêu và khó chơi lắm, nên bạn bè cũng ngại gần.
Cuối năm lớp 9, Trường chia ban, Sương và mình cùng vào Ban A, lớp
10a1. Lúc này trường phân ban lớp nào cũng có nam có nữ.Tụi mình chấm
dứt bốn năm học cấp 2 toàn nữ. Lớp 10a1 các bạn nam đông hơn, nữ
chỉ mười mấy đứa nên nhanh chóng thân nhau. Giờ mình mới nhận ra rằng,
Thanh sương
có học giỏi nhưng không khó chơi như mình nghĩ, trái lại hắn rất hiền,
dễ tính ,hay cười và chẳng thấy hắn giận ai bao giờ. Lúc đó mình nghịch
ngợm cặp đôi hắn với anh chàng tên Minh ở lớp bên cạnh, hắn cũng cười
cười không
phản đối. Còn anh chàng Minh thì ngây thơ không hề biết mình “ được “cặp
đôi. Có một điều trùng hợp là ngày Sương mất Minh là bạn nam duy nhất
đã đến tiễn đưa Sương. Hai người chỉ ở cách nhau có vài chục cây số
nhưng mấy chục năm không biết nhau, không gặp nhau. Minh cũng ba mươi
mấy năm mới gặp lại bạn bè, có Minh rồi thì Sương ra đi, cuộc đời là như
vậy, hợp tan, tan hợp.
Trong ba năm cấp 3, năm lớp 11 là vui nhất vì chưa bị áp lực của thi
cử, lại qua đi thời gian lạ lẫm nhau khi mới vào lớp 10. Chương trình
Quốc
Văn cũng hay lắm, tụi mình được học Bà Huyện Thanh Quan, Nguyễn
Công Trứ, Chinh Phụ Ngâm, Cung Oán Ngâm Khúc. Thầy Quốc Văn phân nhóm
rồi
cho thuyết trình - một nhóm 4 đứa, về nhà tự soạn bài, chọn một đứa
thuyết trình, các tên còn lại trả lời những câu hỏi của cả lớp, cuối giờ
thầy tổng kết. Những giờ thuyết trình đó vui và sôi nổi lắm . Nhóm mình
thường tập trung ở nhà Sương để viết bài thuyết trình, vì anh
của Sương đã học trước có thể lấy bài cũ cùa thầy… copy một chút. Vừa
soạn
bài vừa đùa nghịch ầm ĩ, may là ba mẹ của Sương dễ tính và vui vẻ.
Qua
năm học 12 có rất nhiều biến động, mỗi người cũng bị cuốn theo vòng
xoáy của lịch sử. Dù không khó lắm để vượt qua kỳ thi tốt nghiệp đầu
tiên sau 75, nhưng chỉ một số rất ít vào đại học, một số nữa đi làm ở
các cơ quan Nhà Nước … mỗi người một ngã đời. Từ đó mình không gặp lại
Sương, chỉ nghe là bạn không khỏe lắm. Gia đình bạn rời khỏi Ban mê thuột và Sương lập gia đình. Những
năm tháng ấy sao mà buồn, bao nhiêu dâu bể, bao nhiêu đổi thay, đến nỗi
trong ký ức của mình không còn muốn nhớ gì hết … Chỉ xin tan vào quên
lãng…
Mình chỉ muốn nhớ lúc chúng ta tìm gặp lại nhau. Năm 94 hay 95 gì đó
mình mới gặp lại Sương , bạn từ Ninh Hòa lên và đi tìm mình. Lúc đó nhóm
con gái đã liên lạc một số ít bạn bè. Ngày đám cưới một bạn trong lớp tên Tuyền, các bạn cũ tham dự thật đông. Ý kiến gặp nhau định kỳ hằng năm bắt đầu từ đó, mới đầu
chỉ là một nhóm , sau đông dần . Sương thì có năm về dự
năm không, bạn bận rộn, bạn làm sui gia , bạn lên bà nội. Tụi mình cũng biết cuộc sống của bạn không được bằng phẳng lắm.
Lần cuối mình gặp Sương là ở
quầy thuốc tây của một đứa bạn . Lúc đó tụi mình rủ nhau đi ăn
tối, bốn đứa mà uống hết có hai chai bia nhỏ. Sương rất vui,
hắn kể chuyện ngày đầu tiên gặp sui gia , thấy ông bà sui hơi già, hắn
bối rối và gọi bác xưng con làm cả nhóm cười vang, hắn còn
đem hình hai
đứa cháu nội ra khoe. Mình đã nghĩ rằng một đoạn kết có hậu. Ba đứa mình
rủ nhau dịp nào đó đi Ninh Hòa thăm Sương , nhưng mãi mãi chỉ là dự định…
Có ai muốn thăm nhau thì đi ngay đi nhé vì mai này biết có còn được gặp lại không.
…. Giọt sương đã tan rồi, thành làn khói nhẹ bay lên cao. Khi nhìn lên
bầu trời xanh ngát, mình nghĩ bạn đang bay trên đó với đôi cánh mỏng
mảnh , bạn nhìn xuống dương trần mỉm miệng cười, vẫn nụ cười rất hiền ấy
. Bây giờ có lẽ bạn bình an và thanh thản nhất. Đáng ra mình nên mừng
cho bạn mới phải, nhưng sao mình lại khóc ,
"…Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao Người....."















