Ôi, nhăn nhó, khó chịu, thích mọi điều hoàn hảo
Ôi, dễ bực mình, cau mày, nhíu mắt.
Nên trán sớm nhăn, từ lúc còn trẻ
Vui tươi hớn hở khi mọi việc êm ả.
Lục cục, hậm hực khi gặp khó khăn.
Lòng cứ sâu thăm thẳm.
Như vực tối của đời người.
Cứ nghĩ rằng mình là người tốt đẹp,
Và cũng ước ao được làm người tốt.
Nhưng điều đó thực không dễ chút nào,
Nhất là khi mình đang trắc trỡ,
Mà người khác thì thành công,
Ôi lòng con người, không lòng cúa chính mình
Cứ độc ác , cứ ghen tị, cứ tị hiềm.
Cứ nóng như có lữa thiêu đốt,
Cứ mòn mỏi như không còn sức để chờ đợi
Cứ than trách ngày đêm , biết bao giờ mới hết.
Chỉ là con thôi
Không ai khác đâu
Bây giờ mới biết ,
Người đủ đầy mới dễ tốt,
Người dư dật mới dễ yêu thương.
Có một nơi để trách móc,
Có một nơi để nài van
Chỉ là Chúa thôi
Hỉ hả hân hoan là quên người,
Nhưng không vừa ý thì Chúa ơi
Là con đấy Chúa ơi.
Cũng chỉ là con thôi ......
Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2015
CHÁU QUỲ TRONG NẮNG, NGÀI ƠI
Những đứa con trai
Hạnh phúc
Bên phải có Chúa
Bên trái có Chúa
Cha mẹ có đạo
Ông bà Nội sùng đạo
Ông Bà Ngoại sùng đạo
Nhà gần Nhà Thờ
Ngày ngày kinh cầu
Ngày ngày chuông lễ
Ngân vang.....
Mẹ dắt tay, Ông nội dắt tay
Đi lễ Nhà Thờ
Những đứa trẻ đủ đầy ơn Chúa,
Không cần giàu có
Nhưng như vậy cũng là quá đủ
Hạnh Phúc,
Như con từng ước ao
Giản đơn đến đau lòng.
Cũng có đứa trẻ
Mẹ không có đạo
Cha không giữ đạo
Không có ai dắt tay đến Nhà Thờ
Bơ vơ, lạc lối..
Lạc lỏng, tối tăm..
Không niềm tin ,
Không nguồn ánh sáng
Nhưng con đã thấy,
Nó quỳ trong nắng
Bên chân mẹ, rất lâu.
Mẹ ở trên cao. mẹ nhìn thấy
Chúa cũng nhìn thấy
Những đứa con của hạnh phúc....
Ngài cũng không quên đâu
Những đứa trẻ bất hạnh
Vẫn lạc lỏng, bơ vơ
Vẫn lạc lối ,lạc đường.
Con xin Ngài,
Xin đoái nhìn
Xin đưa một bàn tay
Xin chạm vào lòng nó
Đứa trẻ bất hạnh
Cho nó được trùng phùng,
cho nó không còn nguội lạnh
Không còn bơ vơ,
Không còn xa chúa
Ngày ngày gần bên
Ánh sáng Chúa soi sáng
Để đời không tăm tối,
Đời không mù tênh
Để đời có ý nghĩa
để đời chẳng hoang mang
Được phục vụ ,hy sinh
là hạnh phúc khôn cùng
Chúa Yêu thương , là Chúa của con
Không phải ông Ngáo Ộp, nổi giận ,hung dữ
Chúa cười khi con trách móc,
Chúa cau mặt khi con độc ác
Chúa bao dung khi con bủn xỉn
Chúa hiểu lòng con , cái lòng dạ con người
Vừa thâm sâu, vừa ghen tỵ
Vừa yêu thương, vừa biết đau lòng
Khi con nhìn
Cháu của con ,
Nó quỳ trong nắng ,
Trong ánh nắng nó quỳ , dưới chân mẹ
Thầm thỉ cầu xin,
Người ơi
Hạnh phúc
Bên phải có Chúa
Bên trái có Chúa
Cha mẹ có đạo
Ông bà Nội sùng đạo
Ông Bà Ngoại sùng đạo
Nhà gần Nhà Thờ
Ngày ngày kinh cầu
Ngày ngày chuông lễ
Ngân vang.....
Mẹ dắt tay, Ông nội dắt tay
Đi lễ Nhà Thờ
Những đứa trẻ đủ đầy ơn Chúa,
Không cần giàu có
Nhưng như vậy cũng là quá đủ
Hạnh Phúc,
Như con từng ước ao
Giản đơn đến đau lòng.
Cũng có đứa trẻ
Mẹ không có đạo
Cha không giữ đạo
Không có ai dắt tay đến Nhà Thờ
Bơ vơ, lạc lối..
Lạc lỏng, tối tăm..
Không niềm tin ,
Không nguồn ánh sáng
Nhưng con đã thấy,
Nó quỳ trong nắng
Bên chân mẹ, rất lâu.
Mẹ ở trên cao. mẹ nhìn thấy
Chúa cũng nhìn thấy
Những đứa con của hạnh phúc....
Ngài cũng không quên đâu
Những đứa trẻ bất hạnh
Vẫn lạc lỏng, bơ vơ
Vẫn lạc lối ,lạc đường.
Con xin Ngài,
Xin đoái nhìn
Xin đưa một bàn tay
Xin chạm vào lòng nó
Đứa trẻ bất hạnh
Cho nó được trùng phùng,
cho nó không còn nguội lạnh
Không còn bơ vơ,
Không còn xa chúa
Ngày ngày gần bên
Ánh sáng Chúa soi sáng
Để đời không tăm tối,
Đời không mù tênh
Để đời có ý nghĩa
để đời chẳng hoang mang
Được phục vụ ,hy sinh
là hạnh phúc khôn cùng
Chúa Yêu thương , là Chúa của con
Không phải ông Ngáo Ộp, nổi giận ,hung dữ
Chúa cười khi con trách móc,
Chúa cau mặt khi con độc ác
Chúa bao dung khi con bủn xỉn
Chúa hiểu lòng con , cái lòng dạ con người
Vừa thâm sâu, vừa ghen tỵ
Vừa yêu thương, vừa biết đau lòng
Khi con nhìn
Cháu của con ,
Nó quỳ trong nắng ,
Trong ánh nắng nó quỳ , dưới chân mẹ
Thầm thỉ cầu xin,
Người ơi
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014
DÂNG LÊN TRỜI CAO
MÙA GIÁNG SINH NĂM 2014
ĐỨC MẸ ĐỒI GIANG SƠN
HANG ĐÁ ĐỨC MẸ GIÁO XỨ THÁNH TÂM
ĐỨC MẸ GIÁO XỨ TRẦN HƯNG ĐẠO
Con xin dâng lên trời cao lời nguyện cầu
NÚI CHÚA KI TÔ VUA GIÁO XỨ CHÂU SƠN
HANG ĐÁ ĐỨC MẸ GIÁO XỨ THÁNH TÂM
HANG ĐÁ ĐỨC MẸ GIÁO XỨ PHÚ LONG CÂY SỐ 5
ĐỨC MẸ TÒA GIÁM MỤC BAN MÊ THUỘT
ĐỨC MẸ GIÁO XỨ TRẦN HƯNG ĐẠO
HANG ĐÁ ĐỨC MẸ GIÁO XỨ KIM MAI
Con xin dâng lên trời cao lời nguyện cầu
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014
DÃ QUỲ CỦA TUỔI THƠ
Tuổi thơ tôi ở một
tỉnh lỵ nhỏ bé vùng cao nguyên, buổi sáng đi học trời mù sương, đêm lạnh cắt da cắt thịt.. Có những
ngày rủ nhau trốn học,mấy chị em thơ
thẩn hái những bông hoa vàng dại dọc đường. Không biết là hoa gì , cũng không
thấy đẹp chút nào. Nhưng hoa này là dễ hái nhất, nó cứ vàng rực ven đường , nó
cứ lòa xòa đong đưa trong gió,và nó cơ man là nhiều. Chẳng cần phải đứng lấp ló
ngoài hàng rào xin hoa, ngày nào cũng
thi nhau hái sáng hôm sau lại thấy bao nhiêu là hoa mới nở. Không có gì chứa,
mấy tà áo đầm được xòe ra để đựng đầy hoa. Và cứ vô tư vén tà áo đầm nhỏ hứng mấy
bông hoa vàng đi suốt dọc đường về. Mẹ tôi la cho cả đám , bảo con chị lớn rồi
mà dại hoa này nó đắng lắm. Tôi nếm thử ngón tay, nó đắng thật. Mẹ nói nó giống
như bông Cúc nhưng không cần ai trồng, không cần ai chăm , đó là hoa Cúc dại.
Tôi không thích nó lắm vì nó đắng nghét nên gọi
nó là hoa Cúc đắng.
Nơi tôi sống là Tỉnh lỵ Pleiku đó, một
thời đã là địa đầu chiến tuyến. Ban đêm có khi tôi giật mình thức giấc nghe ì
ầm tiếng súng đạn ở xa vọng về. Tôi thấy mẹ ngồi bên chiếc đèn dầu đang may vá.
Biết bà lo lắng vì ba tôi đi làm ở xa
chưa về, mấy chị em an ủi mẹ , rồi mẹ con cùng thao thức không ngủ được
chờ ba. Nhưng con nít mà, buồn đó, vui đó, sáng ngày như quên hết tiếng đạn
bom, lại tung tăng hớn hở đến trường.
Ngôi trường
tiểu học hai tầng màu vàng, nằm riêng biệt trên một ngọn đồi thấp.Tên là
Trường Thánh Phao Lô, đối với tôi lúc đó là to và đẹp nhất trong những ngôi
trường mình đã học qua. Trước sân trường là một bải cỏ tranh rộng mênh mông.
Vào mùa khô , cỏ tranh vàng cháy nhưng vẫn cao ngang đầu tôi. Những giờ ra chơi cả lớp tôi ùa ra đồng
cỏ chơi trò trốn tìm. Một đứa đứng giữa đồng tự
giác nhắm mắt lại và bắt đầu đọc : năm, mười , mười lăm…Mấy đứa khác đua nhau
chạy trốn, mà chẳng cần chạy đâu cho xa. Chỉ ngồi thụp xuống là cỏ tranh cao che khuất đầu biết chổ nào mà
tìm.Tôi vốn ngốc nghếch nên cố chạy thật xa. Mấy đứa lớn hơn láu lỉnh chỉ nằm
xuống cỏ ngay gần đó, rồi bò dần dần đến
chổ đập lon. Đập lon là chạy tới đập vào người đứa đứng năm mười coi như thoát. Còn tôi chạy xa quá, phải đứng dậy quan sát nên bị nhìn thấy :” a, sí mê con Yến bị rồi nghen “, thế là tôi coi như thua, bị
lôi cổ ra năm mười . Đứng giữa đồng miệng ê a nhưng mắt tôi hi hí coi bọn nó chạy
đâu. Đọc đến một trăm, sau câu 1,2,3 bắt đầu đi tìm, tôi mở mắt ra nhìn quanh,
chỉ thấy sóng cỏ dập dềnh bao la. Đang ngơ ngác thì bọn nó đã bò đến gần và
đồng loạt đứng dậy đập lon loạn xạ. Nhưng tôi cũng tìm được một con ngốc
nghếch khác để thế chổ cho mình. Bao giờ
cũng vậy, cũng có những đứa vốn chậm
chạp hơn đám đông mà….
. Có khi chơi mệt
quá tôi chẳng buồn ra đập lon nữa, bứt mấy cọng rễ tranh ngòn ngọt ngậm ngang
miệng, tôi nằm thả mình dưới cỏ, mở to mắt nhìn trời xanh và những cụm mây bông
trắng trôi lờ lửng. Mặc cho đám bạn bè
đang táo tác đi tìm, chết rồi con Yến bị ma giấu rồi. Đó là những giây phút thơ
ấu bình yên nhất ngắn ngủi giữa một thời chiến cuộc không yên bình.
Cũng có khi sau
những kỳ thi tam cá nguyệt, để thưởng cho chúng tôi. Ma sơ cho cả lớp đi
picnic, mà có đi đâu cho xa. Ngay sau trường, qua dãy nhà nội trú là khu rừng
trúc bao la, có một dòng suối nhỏ đầy đá và nước chảy trong veo. Cả lớp rồng
rắn xếp hàng một đi theo Sơ . Để an toàn
chúng tôi chỉ được ngồi trên bờ ca hát. Đến giờ ăn Sơ cho mỗi đứa một cục cơm
nắm chấm muối mè. Đó là miếng cơm ngon nhất trong đời mà tôi được ăn. Sau này
lớn lên … nữa thế kỷ đã trôi qua rồi , tôi được ăn những thứ ngon hơn. Lớn tuổi
tăng cân thành béo phì, tôi vẫn nhớ vị muối mè mặn thơm ở đầu môi và miếng cơm
dẽo ngày xưa. Tôi thầm cám ơn những Nữ tu hiền lành đã sống hết một đời cho sự
nghiệp giáo dục. Đã gìn giữ cho tôi những ngày thơ tuyệt đẹp trên đồng cỏ tranh
và bên giòng suối nhỏ. Để những đứa bé tuy thiệt thòi và sinh ra trong thời
chiến cũng có được những ngày tháng bình yên. Lâu rồi tôi không có dịp về thăm
lại trường xưa, chẳng biết giờ đổi thay ra sao nữa…
Sau đó ba tôi
đưa gia đình rời Pleiku, vì chiến cuộc ở
đó ngày một khốc liệt . Mới tiểu học thôi nhưng tôi đã theo gia đình chuyển qua khá nhiều trường. Tôi về lại Ban Mê Thuột, gọi về
lại vì tôi sinh ra ở đây. Mỗi con người có một số phận, số phận của ba tôi là gắn liền với những thành
phố cao nguyên. Chàng thanh niên sanh ra ở Bến Tre và lớn lên ở sài Gòn, hai mươi
tuổi một mình lưu lạc lên đất cao nguyên, sống trên cao nguyên rồi cũng chết ở
cao nguyên. Công việc của ông cứ là
thuyên chuyển, hết Ban Mê rồi Quảng Đức,
Lâm Đồng rồi Kon Tum Rồi Pleiku rồi lại Ban Mê….
Ngày về Ban Mê tôi đã trở thành cô thiếu nữ,
đã mặc áo dài xanh đi học. Trường Trung Học của tôi cũng giống như những ngôi
trường xưa ở cao nguyên, thường xây cất
trên một triền đồi cao. Bên hông trường
là khoảng đất trống phủ đầy những đám hoa vàng hoang dại. Những giờ trống được nghĩ, đám
con gái kéo nhau đi lang thang ở mấy con đường đất đỏ phía sau trường. Con
đường nhỏ dốc đứng có dãy nhà cổ kiểu Pháp thơ mộng, nhà được xây cao hơn mặt đường cả mét với hàng lan can trắng và những bậc cấp cao.. Nhũng ngôi nhà thời đó ,đất đai rộng rải nên thường lùi sâu vào bên trong, chừa một khoảng sân dài
để trồng hoa hay có cây ăn trái thâm thấp. Phía ngoài hàng rào vẫn còn một khoảng đất tự do cho hoa dại rồi mới
ra đến đường lộ. Đó là khoảng trời xanh của Dã quỳ, nó cao hơn, mạnh hơn , lấn
áp các thứ cỏ lau, gai mắc cở. Lúc này tôi mới biết hoa cúc đắng là Dã Quỳ vì nghe bạn bè gọi như
vậy, một cái tên dễ thương sao. Tôi không hái hoa nữa vì lớn rồi và cũng bớt
ghét nó, nhưng tôi không thấy hoa đẹp, nó nhanh tàn rụi . Đôi khi tôi nghĩ hoa
Dã Quỳ xấu xí nhàn nhạt giống như mình vậy..
Ngày quê hương
thanh bình cũng là ngày tôi rời trường Trung Học. Tôi xa trường, xa lớp và xa
luôn con đường nhỏ phủ hoa Quỳ đắng. Cuộc đời rẻ sang một hướng khác đến nỗi
tôi dần quên luôn những kỷ niệm cũ. Chỉ thỉnh thoảng tháng ngày đi học trở về
trong giấc ngủ của tôi, sân trường, Cô Thầy,
bạn bè . Có cả ông Cai Trường trong giấc mơ của tôi, nhưng không có hoa
Quỳ, giống như trong đời chưa bao giờ nhìn thấy Dã Quỳ. Ngôi trường xưa giờ xây cất mấy tầng, sân xi
măng trắng lóa. Cuộc sống vươn về phía trước. Con đường đất đỏ sau trường, dẫy
nhà biệt thự cổ, những bông hoa dại đã chết tự năm nào. Chỉ còn dãy Phố sầm uất
đông người qua lại, với những hàng quán san sát : cà phê , karaoke, tiệm ăn ,
nhà hàng. Cái thung lũng đẹp với những bờ cỏ thoai thoải và hàng cây cao bị lùi
vào trong thật sâu….Mấy chục năm trôi qua, cảnh mới xóa nhòa ký ức cũ, mọi thứ
đã là dĩ vảng, chi là mấy bông hoa hoang
dại dọc đường.
Hòa bình rồi ba tôi ít đi lại nữa, ông hay kể
cho các con nghe về những vùng đất trong chiến tranh ông đã đi qua. Một chiều
nào ông dừng chân bên vùng đồi phủ đầy
cây ớt hoang xanh tốt. Trong ánh nắng
chiều ớt chín đỏ rực như một khu rừng, đàn két hàng trăm con xà xuống ăn ớt rồi
vụt bay lên thành một khung cảnh tuyệt đẹp. Lúc đó ông mơ ước một ngày đất nước
thanh bình ông sẽ về thăm quê hương, rồi trở lại vùng cao nguyên màu mở này làm nông sinh sống.
Nhưng hòa bình rồi ông chưa một lần về thăm quê hương, cũng chưa trở lại vùng
đất mơ ước ngày xưa đã lìa trần. Tôi cùng mẹ chống chèo qua những tháng ngày
đăng đẳng. Bảy chị em lần lượt lập gia đình, những đứa trẻ lớn lên, mấy chị em
già đi.
Có những mùa
hè, lên lịch đi nghĩ cho đám nhóc, thưởng cho những ngày học trường, học lớp ,
học thêm. Chúng nó bao giờ cũng chọn Vinpearl
Nha Trang, resort Mũi Né, Cần Thơ
hay Phú quốc. Bọn nhóc không thích núi , không thích rừng. Rồi như những cánh
chim mơ về một bầu trời bao la, đám nhóc nhà tôi lớn lên chọn những vùng đất xa
xôi làm quê hương.. Chúng quên vùng cao buồn hiu này , tuổi thơ của chúng không có đồng cỏ tranh bát
ngát, không có hoa dã quỳ ven đường. Đám nhỏ lần lượt rủ nhau xa dần vùng phố
núi. Để lại đây những đôi vợ chồng già, giờ lại thấy buồn vì rảnh rang và trống
vắng.
Một ngày tôi nhớ ba mình, nhớ vùng rừng ớt
hoang mà ông tả lại trong những bửa ăn chiều, khi đó ông cũng ngà say. Tôi ước
mình có sức khỏe, để đi lại những ngả đường mà ngày xưa ông đã đi. Những
con đường cao nguyên mà chàng thanh niên
vùng đồng bằng đã yêu , đã chọn làm quê hương . Tôi chưa tìm đến được vùng đất
đó, nhưng chiều nay tôi dừng chân bên một con đường quê khác, chỉ cách thành
phố chừng mấy cây số. Tôi nghẹn ngào khi nhìn thấy lại những bông hoa quỳ dại .
Nó vàng rực dưới nắng trải dài trên con đường có hai hàng cây thơ mộng. Dễ
chừng cũng gần bốn chục năm rồi, từ ngày xa ngôi trường Trung Học tôi mới nhìn
thấy lại những bông hoa dã quỳ .
Những
đàn chim xa đã bay về, những bông hoa đã vàng lại ven đường , lòng tôi
sao vui như cô gái nhỏ thuở nào. Tôi hái một bông hoa cầm trong tay , ngắm
những cánh vàng mượt cong đều mạnh mẻ. Dẫu không được chăm sóc như Lan như Huệ,
Dã Quỳ vẫn cứng cỏi vươn lên trong nắng . Dẫu cuộc đời bể dâu, nhưng những
nghiệt ngã của nó không làm lòng tôi cằn cổi, vì hôm nay tôi nhìn thấy lại
những bông hoa Dã quỳ. Những bông hoa
của tuổi thơ êm đềm ngày xa xưa đó.
Bài Thơ Dã Quỳ
Ngơ ngẫn màu hoa dã quỳ vàng
nắng chiều vàng rợp cả không gian
Em qua áo cũng vàng xao xuyến
Tôi đứng chôn chân đến võ vàng
( Trích thơ.........)
.........Tàn mùa đông, Dã Quỳ vàng úa
Chiều trôi, sắc nắng nhạt vàng phai
Em đi rồi, áo vàng kỷ niệm
Tôi nhớ ai, lòng cũng rủ vàng........
Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014
CHÌM TRONG LÀN NƯỚC
Ngày20…. Tháng 11….
năm 2014…. vậy mà tôi cũng quay trở lại nơi đây, một cách tình cờ thôi. Một ngày
cuối tháng mười, khi những cơn mưa trên cao nguyên đã ngớt. Thời tiết Ban Mê chuyển
mùa sang đông, mặt trời lên thật muộn và có những áng mây mù, gió mát lạnh nhè
nhẹ lay động những khóm cây ven đường.
Người bạn già của tôi chợt nghĩ ra nên đi đâu đó
thay đổi không khí một chút. Hai đứa áo mũ lên xe bon bon ra vùng ven Thành Phố, dừng chân lại bên hồ Ea Kao. Gần bốn mươi năm rồi tôi mới quay trở lại nơi này,
thật ra nó cũng không xa nhà tôi lắm , chỉ mười mấy cây số nhưng có công việc
gì đâu mà phải đến đây, cũng không là một thắng cảnh để du lịch Mà tôi cũng có nhiều thời gian đâu để du
lịch. Mấy chục năm việc này nối tiếp việc kia, năm này trôi theo năm khác. Cũng
có lúc cùng đi chơi với gia đình, nhưng vừa đi chơi vừa chăm đám con cháu.
Chẳng có tâm hồn đâu mà quan sát cảnh đẹp, vui lắm nhưng là vui với gia đình
sum họp. Sài Gòn, Đà Lạt, Nha Trang, Tuy Hòa, Bến Tre, Cần Thơ….khá nhiều nơi tôi
đến cùng với anh em con cháu. Nhưng chỉ mấy cây số ngay nhà tôi đây thôi thì
mãi đến bây giờ tôi mới trở lại. Khi mái tóc giờ đã hai màu, đôi mắt ngày xưa
giờ hằn vết chân chim. Không biết buồn
hay vui, nhưng chắc tôi phải là một người hạnh phúc. Hạnh phúc vì ta vẫn còn đây
để quay về nhìn lại cảnh cũ, bên một người thân yêu. Có bao nhiêu người hoặc
viễn du xa quá hoặc không còn trên thế gian này để trở lại đây một lần như ta.
Ngồi trên bờ đập
mắt tôi dõi nhìn trời nước bao la kỷ niệm cũ phút chốc quay về, như một cuốn
phim dĩ vảng. Trí nhớ con người tạo hóa ban cho thật kỳ diệu, khi hồi tưởng lại
dẫu bao nhiêu năm những hình ảnh hiện lên trong đầu thật rõ ràng. Không cần
phải phục hồi, tăng độ sáng, chỉnh sửa gì cả…..
…Ngày ấy tôi mười
chín tuổi, mới được nhận vào làm ở một cơ quan, lúc đó người ta gọi là “ thoát ly “. Cơ quan điều động người đi lao động, và tôi nhanh chóng có tên trong danh
sách, vì là lực lượng thanh niên cần phải đi đầu và cần phải phấn đấu. Lần đầu
tiên xa nhà, lần đầu tiên đi vào rừng núi, lần đầu tiên phải vác cuốc lao động,
lần đầu tiên ở tập thể , và cái gì nhìn thấy trong mắt tôi đều là lần đầu tiên, cái con nhỏ vừa khờ khạo vừa ngốc
nghếch….Tôi và mọi người cùng ở với dân làng
trong một cái buôn người dân tộc,
lâu quá rồi tôi không còn nhớ tên cái buôn đó là gì . Chỉ còn nhớ là buôn làng
đẹp lắm, bao quanh là rừng trúc xanh mênh mông, có những khe nước
nhỏ nước chảy ra trong vắt. Ban ngày chúng tôi vác cuốc ra đồng , đêm về ngủ
trên nhà sàn, giữa nhà có một bếp lữa to cháy sáng cả đêm ấm áp. Buổi tối nhóm
văn công đi lao động chung cùng thanh niên trai tráng trong buôn đốt lữa trại
ca hát. Tự dưng lúc đó tôi nhớ ngay đến một quyển truyện Tuổi Hoa đỏ tôi đã
đọc, tựa đề là “đất nghịch” . Truyện kể về một nhóm làm phim đến một vùng đất
xa để quay phim. Đoàn người ở Thành Phố đã làm cái làng nhỏ nhộn nhịp hẳn lên. Chàng
diễn viên chính trẻ đẹp trai trong đoàn và một cô gái trong làng đã phải lòng
nhau, rồi cô ấy mất đi đột ngột. Truyện dài lắm, có nhiều tình tiết nhưng đoạn cuối là đoàn làm phim lên
đường quay về phố thị . Chàng diễn viên ra đi để lại mãi nơi ấy một mối tình buồn , và để lại nổi nhớ thương cho người ở lại cái làng xa xôi nhỏ bé ấy. Lúc đó tôi chợt
nghĩ, khi nhóm lao động về rồi ở đây sẽ trở
lại như xưa, buôn làng nhỏ buồn hiu hắt. Các bạn trong cơ quan nói con nhỏ này đọc sách nhiều
quá rồi tưởng tượng, tụi mình đâu có dễ thương đến như thế.
Những ngày chúng
tôi ở đó cũng khuấy động cả buôn làng yên lành như vậy. Tuổi trẻ mà, thanh niên phố phường và thanh niên trong buôn làng
thoáng chốc đã quen nhau, cùng ca hát,
cùng ra đồng. Chỉ không biết có mối tình nào chớm nở bên trời mây bao la không. Mỗi ngày buổi sáng mới ba giờ cả đoàn lao động đã phải dậy .Trời ở
đây sáng mù sương, đi cách nhau một khoảng là không thấy nhau, chỉ nghe tiếng
ơi ới gọi nhau trong sương mù. Từ chổ ở ra cánh đồng xa lắm, đi mãi tới gần sáng
mới tới. Cánh đồng nằm ở gần dòng sông
có một chiếc cầu gổ bắc ngang, thỉnh thoảng tranh thủ giờ nghĩ chúng tôi lên
cầu ngồi chơi . Dòng sông đẹp và nhiều cá
lắm , có lẻ vì sau chiến tranh vùng đất còn hoang sơ và ít người sinh
sống. Ở những con rảnh nhỏ mấy con cá thỉnh thoảng lại búng người bay lên bờ.
Người dân bắt được những con cá to đến nổi phải xỏ cây hai người đàn ông khiêng
trên vai ra chợ.
Công việc của chúng
tôi lúc đó là khiêng đất đắp đập thủy lợi. Những ngày lao động ấy tôi bị phê bình và xếp
hạng yếu kém. Khổ thân tôi, vừa gầy nhom chỉ nhỉnh hơn ba mươi ký, không biết lao động
lại nhớ nhà da diết. Mấy anh lớn trong cơ quan phải làm giúp phần việc của tôi ,
phải tranh thủ để phần cơm cho tôi… Ơi
cái con bé ngốc nghếch, chậm chạp, và bướng bỉnh không ai bằng. Ba tháng lao động đối với tôi rất dài nhưng
cũng qua. Tôi trở về cơ quan và làm đơn xin nghĩ việc luôn. Ba tôi muốn đưa gia
đình hồi hương về Bến Tre, nơi ông sinh ra và lớn lên. Thủ trưởng cơ quan nói
gì tôi cũng nghĩ . Ông ấy bảo tiếc cho tôi mới làm có một năm, lại là thanh niên
còn trong tuổi phải lao động và phấn
đấu. Tôi im lặng rời khỏi bạn bè cơ quan , im lặng rời khỏi Ban Mê, về sống với
bà nội ở Sài Gòn và đi học. Có lẻ lúc đó cái tôi có thể làm tốt nhất là đi học
lại.
Sau đó có trắc trở nơi chổ ở mới , và còn nặng
nợ với miền đất đỏ, ba tôi quyết định ở
lại Ban Mê . Mấy năm sau nữa tôi trở về
mới biết nhóm bạn cùng cơ quan cũ, người thì chuyển chổ làm khác, người ra nước ngoài sinh sống, người đã mất khi tuổi
đời còn trẻ quá. .Ngày rời Ban Mê tôi không
chào hỏi ai và cũng không biết mình ra đi như vậy đã làm đau lòng người khác.Tôi cũng không biết là mãi mãi tôi không gặp anh nữa, lời xin lỗi muộn màng của tôi đành gởi vào hư vô.....Đã nói là tôi vốn ngốc nghếch mà....
Gần bốn mươi năm dâu bể, hôm nay tôi trở lại nơi xưa ngồi bên bờ hồ mênh mông, soi bóng mình dưới dòng
nước, khi thời gian đã qua đi rất xa. Bây giờ cái đập đã được hoàn thành từ lâu, xây dựng kiên
cố, khu vực dân cư chung quanh người ở
đông đúc . Cái Buôn nhỏ xinh xắn ngày xưa , dòng sông đầy cá và chiếc cầu gỗ
bắc ngang, khi nước dâng lên đã mãi nằm
dưới lòng hồ Ea Kao, như kỷ niệm ngày xưa cũng chìm trong làn nước Tôi không có dự định quay lại đây , vì tôi tưởng tôi đã
quên hết rồi. Tôi tưởng như một đoạn đời mình đã chết hẳn, đã mãi mãi chìm
xuống lòng hồ sâu thẵm , trong làn nước giá lạnh, tự một hôm nào....
.....Ngừng đây soi bóng bên dòng nước biếc, cầu cao nghiêng dốc trên dòng sông sâu, sầu vương theo gió xuôi về cuối trời.......( Bên cầu biên giới, Phạm Duy )
Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2014
LỚP CON GÁI NGÀY XƯA ẤY
( Tặng cho tất cả các cô bạn nữ lớp sáu ngày xưa)
Là lớp 6/4 toàn nữ của niên khóa 68-75 đó các
bạn, mình có ý tưởng viết bài này khi tình cờ đọc chia sẻ của các bạn Kim Hoa,
Thanh và Nguyễn Thị Phượng về một tấm hình có Thu Hiệp. Mình cũng bồi hồi nhớ
lại những ngày đầu bước chân vào trường Tổng Hợp Ban Mê Thuột, sau một kỳ thi
tuyển đối với lứa tuổi mình lúc đó thật là gay go.
Năm đó nhà trường thiếu phòng, và chuyển lớp
tụi mình qua Trung Tâm Tu Nghiệp Công Chức ở gần đó học tạm. Có lẻ vì Nhà
trường cũng suy nghĩ cân nhắc, lớp 6 mới vào trường và toàn con gái chắc ngoan
lắm nên cho bọn mình lưu vong yên tâm hơn các lớp khác . Không ngờ đám tụi mình
nghịch không dở, chả biết “ đứa nào “ bày ra cái trò chơi giải danh, sau đó lan
ra cả lớp. Là cái trò chơi với mấy chục cục đá, mỗi lần thảy lên úp tay lại là
ăn được một cục đá và cứ thế đến hết. Mình giải thích là cho mấy bạn nam thôi
chứ đám lớp mình mà nghe nói đến trò này thì không đứa nào khỏi phì cười. Chỉ
tội cho mấy đống đá ở Ty Công Chánh gần đó ngày một hao mòn, thì mấy chục đứa
mà mỗi đứa hốt một cặp đá mà sao không hao hụt. Mình còn có sáng kiến chọn
những viên tròn trịa dễ chơi bỏ trong cặp đem về nhà rửa thật sạch bỏ sẵn trong
cặp. Có một lần Cô Suối Kiết bắt đem tất
cả cặp sách lên cho cô kiểm tra, eo ơi cô phát hiện ra toàn một cặp đá là đá.
Sau đó bọn mình không bỏ trong cặp nữa mà chơi xong tìm một xó nào trong sân
giấu rồi hôm sau lên lấy ra chơi tiếp. Đá rửa sạch rồi nhưng mỗi lần chơi là
ngồi chồm hổm trải đống đá trên hè xi măng rồi bốc lên bốc xuống mà sao không
dơ.Đến chuông reo vào lớp, tuy bọn mình cũng nghe vì bên Trung Tâm với Trường chỉ băng qua một con đường , song
giáo viên phải lóc cóc từ Trường qua trung Tâm cũng mất vài phút, nên tụi mình
còn say mê chơi nấn ná thêm. Đến lúc có tên nào đó la lên “ cô tới “ là vội vả
đứng dậy. Hốt đá cất rồi chạy ù tới lu nước mưa của nhân viên thọc mấy chục bàn
tay vào đó, xong chùi vào hai tà áo dài nhàu nhỉ vì ngồi lâu quá rồi chạy ù vào
lớp học. Vậy mà cô không nổi giận kiểm tra cặp sao được nhỉ.
Lúc đó mình không biết ai là kiện tướng giải
danh , chỉ còn nhớ là mình và Thúy liễu là hai con nhóc chơi tệ lắm, lúc nào
hai đứa cũng ngồi méo mặt nhìn nguyễn Thị Loan và Trịnh thị Lý đi một hơi là ăn
gần hết đống đá . Có lẽ còn nhiều vụ nghịch ngợm nữa nên lớp mình đâm nổi
tiếng. không biết sau đó trường đã sắp xếp được lớp học hay tụi mình bị Trung
Tâm than phiền nên nhà trường cho 6/4 hồi cung, vậy mà một năm học cũng đã trôi
qua , đám con gái bây giờ lên lớp 7/4.
Năm ngoái lớp trưởng của tụi mình là Nguyễn
thị Ngô. Lớp trưởng của tụi mình năm nay là bạn Nguyễn thị cẩm Hồng. Sau nhiều năm
không có tin tức gì , mới đây mình nghe tin Hồng đang ở bình Phước, cũng không
xa Ban Mê Thuột bao nhiêu, hy vọng một ngày bạn về họp mặt với tụi mình , cựu lớp
trưởng nhé.
Qua năm này tụi
mình có thêm môn học mới cho phù hợp với lớp nữ môn kinh tế gia đình, là học về gia chánh ,tổ
chức một bửa ăn hay tổ chức một bửa tiệc như thế nào. Môn này do cô nguyễn thị
Quít phụ trách. Lúc chia nhóm mình may mắn vào được vào nhóm có nhiều bạn khéo
léo như Thu Hiệp, Huỳnh Thị An Đến kỳ
thi, nhóm mình bốc trúng đề tài làm một
bửa ăn bình thường, yêu cầu là đầy đủ sinh tố bổ dưởng. Lúc thực hành nhóm mình
làm tốt có một món cá chiên, một món canh và một món xào. Để đầy đủ chất mấy
bạn sáng kiến làm món xào thập cẩm , có cà rốt , bắp cải , su lơ, su su… vậy là
đầy đủ sinh tố. Nhóm làm tiệc mặn cũng ổn, chỉ thương cho nhóm làm tiệc trà,
yêu cầu là có hai món bánh mặn và ngọt. Món ngọt là kem flan thì ngon lắm , tội
nghiệp cho món bánh bao mặn nó vàng khè và chai ngắt. Nhưng cũng hay lắm, từ
môn học đó bạn Phạm thị Thanh nhớ được công thức làm kem flan cô dạy, sau này
bạn làm lại cho ông xã và con cái thưởng thức , rất trình độ.
Hè năm lớp 7 tụi
mình còn tham gia thi văn nghệ ở trường. mình nhớ là nhạc phẩm xuân và tuổi
trẻ, bạn Tuyết Lan hát, Đinh thị Hoa và Bích Tuyền đánh trống, nhóm múa minh họa là bốn
đứa, Kim Hoa Và Thúy Liễu , Trần Thị Nhẫn và mình. Chỉ không nhớ được là tiết mục đó tụi mình xếp
thứ hạng mấy trong trường, nhưng thêm một mùa hè nữa đi qua và tụi mình lên lớp 8.
Lớn một
chút , có bạn biết điệu rồi nhưng nghịch lại nhiều hơn. Tội nghiệp có anh chàng
bên lớp nam gởi một bức thư tình học trò qua lớp nữ, mình nhớ đâu như bạn í gởi
cho Bích Tuyền thì phải. Không biết nhờ chuyển hay sao mà nó lại lọt ra ngoài.
Một bạn nào đó dán lên giữa bảng đen của lớp, tội ghê bức thư tình đầu tiên của
anh chàng cả lớp mình đọc được, đơn phương thì ráng chịu Tuyền nhỉ.
Có thư tình thì
có kẻ đi lấy chồng. Năm ấy bạn Võ thị thanh Dung lên xe hoa , là người đầu tiên
trong lớp lấy chồng sớm lời ru thêm buồn. Ít lâu sau nữa là đến bạn Hoài
Phương.Lớp con gái vắng thêm một vài bạn nghĩ học luôn, còn bạn Phạm thị cao
Nguyên qua học bên Nông Lâm Súc.
Năm nào lớp mình
cũng cố gắng làm một cuốn đặc san. Nhóm phụ trách vẫn là các bạn có khả năng
viết như Nguyễn thị kim Hạnh, Đặng thị Quế Phượng, Nguyễn thị thúy Liễu. Liễu
bây giờ vẫn theo đuổi nghiệp viết, Phượng ở nước ngoài, còn Kim Hạnh đã mất.Tài
hoa cũng như nhan sắc, ít khi để nhân gian thấy bạc đầu nhỉ.
Qua năm lớp chín
là năm 1972 có nhiều biến động lịch sử, chắc ba mẹ mình lúc đó lo lắng lắm
nhưng bọn mình thì vẫn vô tư chơi đùa. Cô Quít cũng chuyển đi rồi, bọn mình
không học gia chánh nữa mà học nữ công với cô Đào Nguyên. Thật ra tụi mình được
học nữ công từ lớp 6 , song song với môn vẻ của thầy Nguyễn Huy Quang . Nhưng
lên lớp cao hơn nhà trường cắt môn vẻ, chỉ còn học nữ công cho ra dáng con gái.
Nghĩ lại mình cũng thầm cảm ơn nhà trường ngày đó, cũng đào tạo tụi mình thật
chỉnh đốn, chỉ tội mình dở nữ công lắm nên lười học.Vui lắm , mỗi sản phẩm cô
cho một tuần, hết một tuần rối mà mình với Thúy Liễu vẫn chưa làm xong. Lên lớp
các bạn xúm lại giúp, như cái áo gối
bốn góc , mỗi bạn thêu một góc
cho kịp giờ nộp.
Sau này lớn lên
rồi mình mới nhận ra một điều, học thêm một môn gì, biết thêm một kiến thức gì
cũng là tốt cho cuộc sống. Vì trong cuộc đời về sau đến lúc nào mình sẻ sử dụng
đến nó. Chỉ riêng môn nữ công thôi tụi mình được học rất đầy đủ, từ một mũi may
tới đơn giản, đến mũi chữ thập, xương cá, các kiểu rua, móc, đan. Các kiểu áo gối, nón tàu bay, giày vải,
bao tay, vớ len, áo sơ sinh. Bạn Phạm thị như Ngọc kể với mình bạn đã giử đầy
đủ sản phẩm của mình thời đi học và ngày bạn sinh con gái đầu lòng bạn đem ra
dùng cho con, rất cảm động bạn nhỉ.
Năm đó tụi mình
cũng có một đặc san viết tay bằng mực tím rất dễ thương. Tiếc rằng mình đã
không còn giữ được kỷ vật gì, chỉ là nhớ lại bằng chút ký ức cũ. Sau năm ấy tụi
mình chia ban nhóm nữ lớp 9/4 đi qua nhiều lớp, chấm dứt bốn năm học toàn con
gái.
Bây giờ, có nhiều
bạn đã mãi mãi ra đi như Kim Hạnh, Quang lễ. Trần thị Lưu, Lê thị thanh Sương,
Trần thị Hường. Còn một nhóm nhỏ vẫn ở Ban Mê, một số bạn đang ở sài Gòn và một số tỉnh thfnh khác ở trong nướcCó bạn ở rất xa và không
giữ mối liên lạc, nhưng mình vẫn vui vì biết tin về các bạn, mình tôn trọng sự
im lặng riêng tư của các bạn. Mình chỉ buồn khi có nhiều bạn mãi đến giờ cũng
không có một tin tức gì như Nguyễn thi Tuyết, các bạn còn nhớ Tuyết không. Sau
này chia ban Tuyết vẫn học chung với mình ở 10a1 cho đến 12a1. Sau năm 1975
Tuyết có về lại BMT một lần cho đến nay, nhiều lúc tự dưng mình nhớ bạn và thầm
gọi “ Tuyết ơi , giờ bạn ở đâu ? “ …..Và
còn nhiều bạn nữa….. ở đâu, ơi cái lớp con gái ngày xưa ấy.
NÓI VỚI MÌNH
Tháng
mười một về trên cao nguyên với những bông hoa trạng nguyên nở đỏ trên cành.
Sau mấy tháng mưa trời đất như chuyển
mình đón mùa đông về. Cơn gió lạnh nhè nhẹ buổi sáng sớm nhắc mình nhớ mùa noel sắp đến. Lại một mùa
noel nữa ,bao mùa đông qua rồi, tuổi đời cứ theo từng mùa đông qua thêm chồng
chất. Rồi những mùa noel nữa…mình sẽ ra sao. Từ con nhỏ háo hức chờ quà noel, thành
cô gái mơ mộng theo từng lời bài hát đêm đông, đến một phụ nữ có gia đình với
trách nhiệm và bổn phận, và bây giờ một bà già lẫm cẫm hay ta thán.
Ôi,
mình cũng thay đổi nhiều nhỉ. Chỉ ngoại hình thôi cũng đã là một biến đổi lớn,
cái con bé gầy trơ xương ba mươi mấy ký giờ đẫy đà phì nhiêu. Mái tóc đen nhánh
và nhiều đến nỗi làm mình bực bội mỗi khi gội giờ cứ mỏng dần. Đôi mắt to sáng
quắc thêu may thoăn thoắt giờ phải thêm cặp kính mà vẫn lòe nhòe.
Nhưng sao mình
vẫn không tiếc nuối gì, những gì đã đi qua cứ đi đi mãi. Sau mùa đông là xuân
rộn rã tết, rộn rã lễ hội vui chơi. Tết qua rồi , đến mùa hè nóng nực ,mùa thu nhiều mưa nhiều bão. Cuối những cơn mưa trời lại đổi lạnh về
đông chờ noel , chờ tết đến. Cuộc đời cứ là những vòng quay khép kín, thời gian
cứ trôi ,năm này nối tiếp năm kia. Chẳng mấy chốc người ta già, người ta năm
mươi mấy tuổi, hi hi, buồn hay vui nhỉ.
Buồn vì không trở
lại được những ngày tháng xuân xanh cũ , còn vui vì mình chấp nhận như vậy, quy
luật tất yếu của tạo hóa. Mình hạnh phúc với những gì mình đang có, có một vòng
tay yêu thương, có một bờ vai chở che, có một mái nhà ấm áp với những bông hoa
dại trong vườn. Buổi tối có ánh trăng tỏa sáng ngoài khung cửa sổ, buổi sáng
dậy muộn nằm lắng nghe tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao…
Nhưng mãi mãi sẽ
không là như vậy…cuộc đời sẽ cứ là như vậy, vậy mới là cuộc đời…Mình có nên lo
lắng cho những ngày sắp tới nữa không nhỉ, ví dụ như mùa đông năm 60 tuổi, mùa
đông năm 65 tuổi và mùa đông năm 70 tuổi. Ơi những mùa đông ấy sẽ ra sao…
Những bông hoa
trạng nguyên có còn nở đỏ rực, khu vườn có còn vàng sắc hoa bướm, đỏ hoa mười
giờ, tím hoa dây leo, trắng hoa cúc dại không nhỉ. Có lẽ những bông hoa thì vẫn
nở đẹp chỉ có con người thì không đẹp mãi được, mắt sẽ mờ hơn, da sẽ nhăn hơn,
tóc sẽ bạc hơn. Nhưng còn tình yêu và trái tim những thứ ấy có vỉnh cữu, có bất
diệt không. Khi cả trí óc cũng lơ mơ, khi dĩ vãng và hiện tại người ta còn lẫn
lộn còn nhớ nhớ quên quên.
Một viễn ảnh
buồn bả nhỉ , nhưng làm sao mà tránh được quy luật của muôn đời mà, Dù là nàng Tây Thi nghiêng nước nghiêng thành
hay Liz Taylor, nữ thần tình ái cũng có một ngày già nua tàn tạ. Dù Thành cát Tư Hãn, vó ngựa tung trời hay Bin Laden trùm khủng bố thế giới cũng có
một ngày sa cơ thất thế, thân bại danh liệt. Chi là đám người thường dân nhỏ
bé, trong muôn triệu người trên trái đất
này.
Chỉ có một cách
là vui trọn ngày hôm nay và thôi nghĩ về những ngày sắp tới . Que se ra sera,
ngày còn học trung học cô giáo dạy văn đã dạy cả lớp bài hát này. Mẹ ơi lớn lên
con có đẹp có giàu…. Ai biết được ngày sau …..Ngày hôm nay là câu chuyện của
ngày nay, ngày sau có câu chuyện của ngày sau….
Buổi chiều hôm
nay mình lấy cuốc làm cỏ trong vườn, mồ
hôi chảy mệt và nóng, tiện tay mình hái những bông hoa nhỏ xíu xiu. Đem vào nhà
thả vào một cái dĩa cạn đổ đầy nước, thế
là mình có một cái hồ đầy hoa nho nhỏ. Bê vào nhà ngắm hồ hoa thấy hết mệt,
cũng vui….
Buổi tối mình ra
sân chạy thể dục, trăng sáng vằng vặc, trời trong xanh ngăn ngắt. với những đốm
sao lập lòe rất xa. Mắt kèm nhèm mình nhìn những ánh sao ấy với các tia sáng
chớp tắt chung quanh sao giống hình cái chuông be bé đang đung đưa giữa bầu
trời cao. Lòng mình rộn ràng và phút chốc choáng ngợp trước thiên nhiên kỳ vỹ.
Tai mình chừng như nghe chuông ngân vang giữa trời bao la, muôn muôn cái chuông
đang reo mừng ngày giáng sinh, đing, đong ,beng, đinh, đong ,beng. Và Noel lại về cho một năm nữa đi qua…..
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)























