Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

NGÀY CHỜ NẮNG

     Một ngày mưa dài và rả rích từ nửa  đêm hôm trước. Sáng sớm, đứa em gái nhắn tin : Trời mưa to chị ở nhà luôn đi, tiệm rất vắng khách. Tôi mở cửa nhìn ra ngoài, một không gian xám xịt sủng nước. Cây Tường Vi bên thềm nhà trĩu nặng những bông hoa hồng bé xíu ướt mưa. Những cánh hoa bươm bướm đầu tiên đã nở, nhưng đôi cánh màu vàng cứ như rụt rè dưới trời mưa.Cái mương  chạy dọc theo bờ tường gạch đỏ mới xây nổi nước lênh láng, tràn ra đến tận chân thềm. Luống hoa Thủy Tiên tươm đầy nụ hồng nhưng không vội nở, cứ he hé mắt nhìn bầu trời như chờ nắng lên.
     Tôi cũng chờ nắng lên để ra khỏi nhà, tôi muốn công việc và sợ phải ngồi nhà rỗi rãi, nghĩ vẫn vơ . Một ngày mưa trắng lạnh, không có internet, không có iphone, không có máy tính , không có smartbook. Chỉ có cục gạch màu đen nhỏ xíu này là cầu nối liên lạc giữa tôi và thế giới bên ngoài. Tôi để nó bên cạnh mình, muốn chờ điện thoại reo vang mà cũng không muốn bắt điện thoại. Lòng bỗng dưng như sốt ruột mà không rõ vì điều gì., hay vì rất nhiều điều.
     Cuộc sống thật là đa đoan, hay tôi đa đoan quá, mưa cũng buồn mà nắng cũng lo. Cứ đan xen nhau với bao nhiêu phiền muộn. Dẫu có đi tới cùng trời cuối đất thì nỗi buồn vẫn còn đó, không trốn vào đâu được. Như một bài thơ của ai đó tôi đọc được trên facebook, thấy cùng tâm trạng : “Tôi không viết được thơ vui, vì ngoài kia đời sống quá buồn “. Mà cũng tại ông trời bắt con người cứ mang một trái tim dễ đau đớn.
    Giờ này, một nhóm bạn bè tôi đang du lịch ở vùng đất đầy nắng gió. Ừ , mà họ cũng như mình. Đời sống nè, gia đình nè, và công việc cứ nặng cả đôi vai.Họ bứt ra và đi sống cho chính mình vài hôm có chi đâu mà lớn chuyện. Giờ này, ở bên kia rặng Trường Sơn nắng  rực rỡ ,làm gì có mưa buồn như ở đây. Thôi cứ vui đi cho trọn vẹn. Những giây phút được bứt ra như thế biết được mấy lần trong đời.
     Tôi thì chưa bứt ra như thế được một lần nào. Do mình cứ lo lắng quá cho nhiều thứ mà chẳng phải cho mình. Tôi không yên khi mình ngắm một không gian đẹp mà lòng còn nhiều thương nhớ.. tôi sợ mình đi xa để đùa vui nhưng lòng còn trĩu nặng. Thôi mình cứ ở đây đi, ngay cái nơi mà mình còn nặng nợ này, để đối diện với khó khăn và cả thách thức nữa. Dẫu kê vai vào gánh vác thì gánh cũng chẳng nhẹ đi bao nhiêu. Dẫu biết rằng, không có mình thì ngày mai nắng vẫn lên, và cuộc đời vẫn quay đều, quay đều…
     Đó là hai mặt của một tình yêu, hai mặt của cuộc đời  Không phải mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, mà là mỗi ngày tôi tự chọn cho mình một nỗi buồn. Có khi niềm vui mong manh và ít ỏi quá nên mỗi một ngày  phải chọn một niềm vui. Tôi lại muốn chọn cho mình nỗi buồn, để mình đừng vui quá giữa lúc bao người buồn. Tôi biết mình đủ đầy trong lúc bao người thiếu thốn, tôi nghĩ  mình cũng có hạnh phúc  khi có nhiều người rất bất hạnh. Tôi cũng biết mình được yêu thương, tình yêu ấy đơn giản và nhẹ nhàng quá. So với những người phải bỏ cả đời, chỉ tìm một tình yêu sưởi ấm trái tim lạnh giá. Cuộc sống vốn dĩ không đồng đều cho tất cả mọi người, ngay cả những người thân mà mình yêu mến nhất  Nó làm cho tôi xót xa và bất lực, nó làm tôi không bứt ra được để có những ngày chỉ sống cho mình thôi .Tôi đa đoan hay đời quá đa đoan.
      Những giọt mưa đã ngưng rơi,.Trời sáng lên thật nhanh,Vài tia nắng nhỏ sáng lấp lánh loang loáng trên mặt đường. Ông trời kia cũng đồng bóng như đám đàn bà mình. Tôi tự nhủ, thôi mình phải đi,  bắt tay vào công việc đi hơn là ở đây để lo lắng . Ngoài kia ấy, sau cánh cổng sắt  nặng nề này cuộc sống vẫn quay cuồng.
    

    

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

TƯỜNG VI TRONG NẮNG



.... Năm xưa khi tôi bước chân ra đi, đôi ta cùng đứng bên hàng Tường Vi, em nói rằng , em sẽ chờ đợi tôi, đừng nói đến phân ly....
( Cô láng giềng của Hoàng Quý )

TƯỜNG VI TRONG MƯA


.....Cô láng giềng ơi, nay mối duyên thơ đành lỡ rồi,        
Chân bước xa xa dần miền quê , em có hay chăng giờ tôi về.....

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

GIỌT THỜI GIAN

      ......... Nếu như tính một cuộc đời là sáu  mươi năm
       Thì mình đang những năm cuối cuộc đời
       Nên mình cố đi thật chậm rãi
       Không phải là níu kéo chút tuổi xuân
       Hay là muốn cưa sừng làm nghé
       Chỉ là mình muốn lắng nghe những giọt thời gian
       Đang chầm chậm rơi trong chiếc đồng hồ cát
       Để nghĩ về những ngày tháng đã qua
       Thời thơ ấu chân sáo đến trường
       Tuổi thanh xuân với tình yêu mộng tưởng
       Chẳng  có ai chọn được cuộc đời mình
       Là cuộc đời chọn mình, và cứ trôi trôi mãi
       Không ai nói cho bằng chính mình trãi nghiệm
       Đoạn trường ai có qua mới biết
       Cũng  không phải mãi hoài là nước mắt
       Có ngày vui và  có những nụ cười
       Không phải chỉ có những người già đi mất
        Mà còn có những đứa trẻ lớn lên
        Không phải chỉ là giông bão
        Mà còn có những bình minh rực rỡ ánh dương
        Cũng có lúc đời chia ly vời vợi
       Đã tưởng rằng chẳng bao giờ gặp lại
        Rồi xum họp trùng phùng sau những ngày xa cách
       Và cuộc đời cứ là đa đoan như vậy,
       Ngày tháng trôi qua như một giấc mơ
        Quay mặt lại là tuổi đời chồng chất
        Tuổi trẻ đi qua chưa sao đã vội đến già
       Ước mơ ngày xưa cũng chỉ là mơ ước
        Cuộc đời lấy đi của người ta nhiều thứ
        Và cũng giang tay cho lại rất nhiều
        Nếu một mai có khi đi mãi mãi
        Cám ơn đời cho mình được gặp nhau
        Sau cuộc đời này nếu còn nhiều đời nữa
        Thì đời nào mong cũng  được đoàn viên
        Cùng nắm tay bước qua tháng ngày giông bão
        Cùng sẻ chia những cay đắng ngọt bùi
         Sáu mươi năm trôi về trong khoảnh khắc
         Ngồi bên nhau nghe những giọt thời gian..........

     

Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

MƯA ĐÊM THÁNG SÁU

         Tháng sáu
    Trời đêm mùa hạ
     Những cơn mưa kéo dài qua phố
      Lướt thướt
     Những con đường trắng xoá
           Nước ngập mênh mông
       Vòng bánh xe trôi đi
      Qua những con dốc dài
     Cuối một ngày
       Tôi về lại nhà
     Vào căn phòng ấm áp
     Thu mình trong góc nhỏ
  Tôi lắng nghe tiếng mưa rơi
           Bên ngoài
       Trời tháng sáu mưa lê thê
   Giọt mưa sầu nhân thế
         Bao la buồn

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2014

TRONG TRÁI TIM TÔI

                       
Như loài Hải Ly nơi đầm lầy
 Trầm mình dưới dòng nước lạnh
Miệt mài tháng ngày xây cho mình một nơi trú ngụ
Kiên cố

Như loài rắn chuông nơi sa mạc
Vùi mình trong cát nóng
Trốn ánh nắng như thiêu như đốt
Bảo vệ lớp vảy bóng đẹp
Khép hờ đôi mắt nữa thức nữa ngủ

Như loài Gấu Xám Bắc Cực
Giữa băng tuyết ngủ giấc đông miên
Quên cái đói, quên rét, quên lạnh giá

Như loài chim biển làm tổ nơi đảo xa
Tháng ngày dõi mắt
Nhìn  đại dương mênh mông
Đất liền mù khơi, xa mịt mùng

Như loài ốc thu mình trong lớp võ
Nằm im nghe sóng vỗ
Nằm im nghe biển hát
Một đời lặng  im

Tôi cũng trú mình trong thế giới nhỏ
 Lắng nghe tiếng chim hót trong vườn
 Ngắm hoa Quỳnh nở ban đêm
Sáng ngày có con sóc nhỏ nhảy nhót
Nó ăn những trái ngọt đầu mùa
Tôi cũng vùi mình trong kỷ niệm 
Nhớ thương hoài những ngày tháng đã xa
Thiên đàng xưa đã mất
trong trái tim tôi
Mãi mãi.....
chôn dấu một niềm đau

Khi cánh cổng khép lại sau lưng
Tôi  bình yên...
Và cố quên đi...
Ở ngoài kia, Trần gian, một nỗi sầu nhân thế....

Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

GÓC NHÀ TRƯA

    Buổi trưa nắng chang chang nóng 35,5 độ, không ngủ được đi lòng vòng quanh vườn chụp mấy cái hình ở góc nhà.






     Hoa lá ơi, có làm nhẹ lòng ta bao lo nghĩ ?