Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

THÁNG BA CAO NGUYÊN

     Tháng Ba lại trở về với miền đất đỏ cao nguyên, tháng ba của lễ hội, tháng ba của kỷ niệm.Thời tiết bước vào mùa khô hạn, trời Ban Mê nắng chói chang, bụi mịt mù. Trên nương đồi những cây cà phê oằn mình trong gió chờ những giọt nước tưới mát. Đời làm cà phê cũng vất vả lắm, một nắng hai sương. Mùa nắng thì tưới tiêu mùa mưa thì làm cỏ, cắt cành.Thu hái xong mùa khô lại về, cứ lập đi lập lại như một điệp khúc buồn.
     Trong  bạn bè của tôi  cũng có một số sinh sống bằng nghề  trồng cà phê. Sau những giờ vất vả, niềm vui của các bạn là được gặp lại nhau nhâm nhi ly cà phê, ôm ghi ta đàn một điệu nhạc xưa. Nhưng cũng từ những vườn cà phê ấy người cao nguyên xây dựng nên nhà cửa, nuôi lớn những đứa con vào đại học, thành đạt và vươn đến mơ ước xa hơn. Cho nên bất chấp kinh tế khó khăn, bất chấp cà phê mất mùa, lễ hội cà phê Ban Mê năm nay vẫn được tổ chức khá long trọng, còn hơn những mùa lễ hội mấy năm qua.Vì bắt đầu một mùa mới là bắt đầu một hy vọng mới, và người ta luôn sống bằng hy vọng. Hy vọng mưa thuận gió hòa, hy vọng hoa nở trắng đồi, trái đỏ cây, báo hiệu một vụ mùa bội thu, vừa được mùa, vừa được giá. Hy vọng cà phê Ban Mê Thuột càng ngày càng được nhiều người biết đến, tiếng tăm vươn đi thật xa khắp cùng thế giới
.

      Lễ hội cà phê  đươc tổ chức ở khu vực Biệt Điện  Ban Mê Thuột ( là Dinh của  vua Bảo Đại , Nhà vua cuối cùng ở Việt Nam). Từ cổng vào có hai cây cổ thụ khổng lồ hàng chục người ôm không hết. Người ta nói rằng hai cây này là do Thứ Phi Mông Điệp đem về từ Ấn Độ, bà tự tay trồng và chăm sóc ngày bà theo Vua về sống ở đây. Khi đi qua tôi thầm nghĩ : cây ơi cây đứng đó  đã bao lâu rồi, trải qua bao triều đại, chứng kiến bao thăng trầm của lịch sử, không biết cây buồn hay vui. Ngày hôm nay dịp Lễ hội này bao người đổ về, người ta treo lên cây bao nhiêu là bảng quảng cáo, bao nhiêu là đèn hoa. Cây vẫn trầm ngâm độ lượng cúi nhìn đàn con cháu hậu sinh. Tôi cũng thấy tội ngiệp cho những bãi cỏ xanh chung quanh Biệt điện, bị bao nhiêu là bước chân người đạp lên. Nhưng cũng không sao, hai năm mới tổ chức một lần, mùa mưa sắp đến cỏ lại xanh để chờ mùa hội mới. 

    

   Thời đại  bây giờ bùng nổ thương hiệu  cà phê nào là Trung Nguyên, ViNa cà phê, An thái, Cao nguyên xanh,cà phê Mehico, Thu Thủy, Cà phê Việt, Nescafe …Ngày còn bé tôi chỉ biết mỗi một hiệu cà phê bột Phương Sanh ở góc đường Lý Thường Kiệt Quang Trung. Vì ba tôi là khách hàng quen ở đây. Cách vài hôm tôi lại có nhiệm vụ đi mua về cho ba. Tiệm nhỏ nhưng lúc nào cũng có cà phê mới. Cứ cuối ngày ông chủ lại rang mẻ cà phê cho ngày mai. Mỗi chiều trong cái không khí lành lạnh  mù sương, mùi hương cà phê rang thơm bay ngào ngạt qua những con phố nhỏ. Phố Ban Mê ngày xưa nhỏ xíu, vắng vẻ và buồn hiu hắt.
    Mới đó mà đã mấy chục năm qua rồi, chỉ có con người là thay đổi còn hương cà phê vẫn là mùi hương cũ, vẫn nồng nàn vương mãi đến bây giờ. Bạn bè và Thầy cô ở xa nơi đâu đó có về lại vùng đất Ban Mê thưởng thức ly cà phê nóng, thăm lại nơi đường xưa lối cũ, dẫu có nhiều đổi thay nhưng vẫn buồn muôn thuở, vẫn lưu luyến mãi bước chân người đi. 
                                                                                              Ban Mê 2013.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét