Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

BÀI HỌC ĐẦU TIÊN

    Tôi có mười hai năm ngồi ghế nhà trường,không dài mà cũng không ngắn. 12 năm thì có biết bao nhiêu bài học, có những bài học khó nhai, ngồi gạo mãi cũng không thuộc,cũng có những bài học không cần phải học tự nó đi vào tâm trí và không bao giờ quên được.Phải đi qua gần hết cuộc đời,hồi tưởng lại mới thấy cảm ơn những bài học đầu tiên ấy.Từ đó ta lớn lên  với lòng biết ơn cuộc sống,biết ơn ông bà tổ tiên đã xây dựng nên quê hương đất nước,biết ơn cha mẹ thầy cô đã cho mình hình hài, đã dạy dỗ những bài học đầu đời, mà mãi về sau  cũng không quên được.
   Bây giờ người ta vẫn gọi là đi nhà trẻ, lớp mầm, chồi.Hồi ấy gọi là lớp ấu trỉ viên nghĩa là chỉ lên chơi. hát,  vẽ và ở lại trường buổi trưa ăn cơm với  các soeur. Có lẽ vì còn bé chúng tôi hay làm đổ cơm ra bàn nên soeur dạy rằng mỗi hạt cơm là một hạt ngọc, không được làm rơi hạt ngọc. Ôm  mối thắc mắc rất lớn về tôi hỏi bà nội, nội ơi thế hạt ngọc là hạt gì nội.Bà nôi bảo hạt ngọc quý lắm con ơi .Còn bé quá chưa biết được cách nói so sánh tượng hình. Tôi lo lắng mỗi khi ăn cơm ,và lấy làm tiếc vì mỗi bữa  mình lại tiêu thụ hết một chén ngọc quý đến thế.Nhưng tôi bưng chén cơm rất thận trọng và nếu có rơi một hạt lập tức tôi nhặt lên cho vào bát ăn tiếp..Thói quen đó tôi giữ mãi đến bây giờ, lỡ rơi 1 hạt cơm tôi đều nhặt lại. Mà cũng hay lắm ở nhà tôi không bao giờ có cơm phải đổ đi, phần cơm thừa là của 2 con chó nhỏ Lucky  và Lucke.Nhưng hai con chó này cũng hư lắm , chúng kén ăn và bao giờ cũng để lại một ít.Không sao, hồi lâu có bầy chim Sẻ xà xuống và chúng ríu rít nhặt hết không còn một hạt. Tôi vẫn thích thú nhìn đàn Sẻ nhặt những hạt cơm bên hiên nhà, đó là những khoảnh khắc rất đẹp. Có lẽ chỉ với riêng tôi thôi nhưng nếu không cảm nhận  được những giây phút ấy cũng đáng tiếc biết bao nhiêu.Bài học đầu tiên của tôi, bài học về sự tiết kiệm.
    Lớn lên một chút, có lẽ là lớp năm (bây giờ là lớp 1),soeur dạy cho tôi bài học thuộc lòng nhưng tôi chỉ còn nhớ có hai câu, chắc vì đó là hai câu tóm gọn được hết ý nghĩa của bài:
    Hai tay bưng bát cơm đầy
    Nhớ ai cày cấy dạn dày nắng mưa.
Bài học đó cũng theo tôi đi suốt cả đời. Tôi biết yêu những người nông dân một nắng hai sương từ đó. Dẫu ở một thành phố nhỏ xíu, nhưng phải đi ra xa chừng mấy chục cây số mới thấy có cánh đồng lúa.. Mỗi lần có dịp ba tôi lái xe đi công tác tôi xin ba đi theo và tì mũi vào cửa kiếng xe tôi say sưa ngắm cánh đồng lúa và những người nông dân đang cày cấy . Đó là những con người lao động vất vả làm ra cho đời những hạt ngọc quý. Họ đáng quý hơn biết bao người sang trọng đẹp đẻ nhưng sống trên của cải có mồ hôi nước mắt của người khác. Bài học thứ hai trong đời, bài học về lòng biết ơn.
   Qua năm lớp tư, bây giờ là lớp 2.Vào lễ bế giảng năm học tôi được chọn vào đội múa, chúng tôi múa minh họa cho hoạt cảnh: vua Quang Trung đại phá quân Thanh..Một bạn nam đóng giả làm vua Quang Trung, đội múa chia làm hai một bên đóng làm quân Thanh,tóc thắc rít.Tôi ở bên phe quân sĩ của vua Quang Trung mặc quần dài đen dán giấy thủ công đỏ sọc hai bên hông ,lưng đeo kiếm gỗ.Khi bài hát cất lên, chúng tôi từ hai bên  sân khấu tiến ra  múa kiếm và chiến đấu quyết liệt với quân Thanh, Mấy tên thắt rít bỏ chạy, Vua Quang Trung đại thắng.Hoạt cảnh ngắn thôi nhưng bài hát đó 50 năm rồi tôi vẫn còn nhớ, chắc chỉ là bài hát tự biên tự diễn của các soeur thôi nhưng cũng không hiểu sao nó đi vào lòng tôi mấy chục năm trời.
   ...Bóng tối, rạng âm thầm , đoàn quân Nhà Thanh ăn tết
     Vua Quang Trung trên đường xông pha ,luôn thúc ba quân.
     Trên đường xông pha luôn thúc ba quân.
     Một lòng hăng hái, coi thường ngày mai lầm than..
     Từ đó vua Quang Trung là nhân vật lịch sử mà tôi ấn tượng nhất.Đến năm lớp nhất (bây giờ là lớp năm), chương trình sử có bài học về Vua quang trung và cuộc đại phá quân Thanh , Như gặp lại cố nhân tôi học bài này thuộc như cháo.Hồi đó học gì thi nấy không có giới hạn hay đề cương gì hết.Cuối năm  tôi thi vào lớp Đệ thất trường công,sau đó cũng được đổi là lớp 6. Tôi trúng tủ câu Sử này, và có lẽ vì thế mà tôi đậu.vào học Trung học, môn yêu thích của tôi là sử địa, chắc cũng vì vỡ  hoạt cảnh ngày xưa đã để lại trong lòng tôi một ấn tượng đẹp. Mãi đến bây giờ khi đăng nhập vào một chương trình có câu hỏi vị anh hùng mà bạn yêu thích nhất thì vẫn là  câu trả lời Vua Quang Trung. Bài học thứ ba , bài học phải  biết yêu lịch sử của quê hương  mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét