Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

GẶP LẠI THẦY

Tấm hình này chụp hôm mình và các bạn đến thăm thầy  Lê viết Lâm  ngày thầy cô về thăm quê hương.Ở tuổi 82 thầy vẫn còn minh mẫn và nhớ rất nhiều chuyện xưa. Tay bên trái thầy bị liệt,còn chân thầy đi cũng yếu ,phải có người dìu.Nhìn thầy cô ngồi bên nhau mình rất ngưỡng mộ, cô cũng là giáo viên dạy  trường Nữ Tiểu học BMT ,sau này là trường Bà Triệu.Cô đã 77 tuổi rồi nhưng dáng người nhỏ nhắn và  nhanh  nhẹn, từ ngày thầy bệnh cô là cánh tay của thầy.Họ đúng là những nhà mô phạm của thế kỷ trước,những cặp đôi yêu nhau bền vững,vượt qua những sóng gió của cuộc đời.
Mấy ngày sau Mình và Bình có quay lại chào thầy trước ngày thầy cô về Sài Gòn chuẩn bị trở lại Úc,có ít người nên thầy cô thân mật kể chuyện cũ cho tụi mình nghe, nhưng thầy ít nhớ cấp lớp tụi mình.Thầy lại nhớ nhóm lớp trên mình một lớp ,lớp chị Bích Toàn, chị Liên, anh Hải, anh Đạt nhiều hơn.Hai đứa mình cũng chúc thầy cô mạnh khỏe ,có dịp tết về họp lớp với khóa 68-75.Thầy cô hào hứng lắm hứa là sẽ cố gắng. Nhưng lúc ra về mình thấy se lòng khi nghĩ với tuổi tác của thầy chuyến hành trình này đã là hết sức cố gắng, còn mong chi lần nữa. Mình và Bình đều mất cha từ sớm nên đến thăm thầy mình có cảm giác giống như đứa con gái đến thăm cha sau bao ngày xa cách .Tuổi già của thầy cô cũng là tuổi già của tụi mình hai mươi năm nữa,nó ngậm ngùi và yếu đuối lắm.Về nhà mình viết vào sổ tay bài thơ này,không phải để tặng thầy mà tự tặng cho mình
                    Biết mấy thuở thầy mới về Ban Mê
                    Biết mấy thuở con mới gặp được thầy
                    Biết mấy thuở đời này sang đời khác
                    Mấy thuở ra đi , mấy thuở quay về
                    Trong toán học đó là đường tiệm cận
                    Thầy trò mình đều tiệm cận với thời gian
                    Gặp nhau đây có thể là mãi mãi
                    Mãi mãi là con cũng mãi mãi là thầy
           

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét