Ngày ấy, mỗi sáng thứ hai chào cờ, đứng xếp hàng dưới sân trường nhìn thầy cô tôi rất ngưỡng mộ. Tôi và nhỏ bạn cùng mơ làm cô giáo dạy Sử Địa.Có một điều trùng hợp là các cô giáo dạy sử địa đều rất xinh.Cô Oanh, cô Nguyệt Nga, cô Ngọc Sương. Cô Nguyệt Nga dạy năm lớp 8, cô nói tiếng Bắc nhẹ nhàng và có duyên.Vì lớp toàn là nữ nên cô hay tâm sự, cô nói cái tên của cô ngày còn đi học hay bị chọc ghẹo.Lâu lâu lại có anh nam sinh nào chạy qua lớp gọi Kiều Nguyệt Nga ơi có anh là Lục Vân Tiên đây. Cô nói chọn nghề giáo là một nghề nghiệp đóng khung phải sống cho đúng với nghề của mình .Cô minh họa bằng cách viết chữ Giáo Sư lên bảng và đóng khung nó lại hai lần.Tôi nghĩ cô còn trẻ nhưng nghiêm túc và tôi quý cô vì điều đó. Lên lớp 9 tôi học cô Oanh, cô giảng bài hay lắm.Tôi nhớ giờ lịch sử học về cuộc khởi nghĩa Yên Bái.Từ bắt đầu,diễn biến rồi thất bại đến buổi sáng ngày Nguyễn Thái Học cùng 12 chí sĩ lên Đoạn Đầu Đài,.giọng cô chậm lại và hơi nghẹn ngào.Nhỏ bạn bốn mắt ngồi bàn đầu nhìn rõ hơn quả quyết rằng mắt cô long lanh như muốn khóc.Qua bài giảng của cô những nhân vật lịch sử trăm năm xưa dường như sống lại,có vinh quang và cay đắng mãi để lại cho con cháu nghìn năm một giọt nước mắt ngậm ngùi. Kỷ niệm về cô Sương lại vui vui ,chắc vì cô hay cười.Giờ cô trước giờ Thầy Thông (mãi sau này tôi mới biết là thầy đã mất).Cô giảng bài say sưa lắm,bao giờ cũng lấn qua giờ thầy năm mười phút. Từ cửa sổ lớp nhìn lên văn phòng tôi thấy thầy đi qua đi lại mà cô vẫn điềm nhêm giảng bài. Môt lúc cô sực nhớ,
-Chuông reo rồi hả các em
-dạ...rồi...ạ...
-Sao các em không nhắc cô.
-Dạ ...tụi em tưởng ....cô nghe...
Tuần sau, cô chú ý, chuông vừa reo hết giờ là cô ra khỏi lớp.Nhưng thầy thì vẫn đếm những bước chân âm thầm trên hành lang văn phòng.Tên trưởng lớp áy náy định chạy ra gọi thầy, nhưng cả lớp không cho.Một lúc thấy có vẻ im ắng, thầy vội vã xuống,
-Cô ra khỏi lớp lâu rồi hả.
- Dạ...lâu rồi ạ...
-Sao các em không gọi tôi.
-Dạ ...tụi em tưởng...thầy thấy. Thầy nhún vai rất triết:
-Mấy cô đi như mèo, ai mà thấy.
Tuần sau, đến giờ cô mấy đứa con gái thèo lẽo
-Cô ơi... thầy Thông nói...cô.
-nói tui cái gì ?
-Thầy nói ..cô đi ...như mèo ạ...
Cô Sương ơi, tụi em nghịch một chút thôi.Bài này tụi em diễn nhiều lần rồi.Năm lớp 9 Thầy Hoàng làm giáo Sư hướng dẫn lớp,cô Hồng phụ trách môn Văn, đang giờ cô Hồng, thầy muốn nói chuyện với lớp, nên thầy xin cô mấy phút.Cô vui vẻ đi ra nhường lớp cho thầy.Có tên nào nhanh nhảu tán:Cô Hồng mặc áo dài đẹp thầy nhỉ. Thầy sập bẫy: ờ đẹp. Lập tức câu chuyện được chuyển qua cho cô,
-Cô ơi... Thầy Hoàng nói...cô.
-Thầy nói cái gì ?
-Thầy nói ....cô mặc áo dài... đẹp ạ.
Chả là các thầy cô đều còn trẻ,tụi em định gây ấn tượng giữa hai bên thôi mà..
Còn rất nhiều kỷ niệm về các thầy cô khác, nhiều lắm ...Em có kể mãi cũng không hết đâu.Em nhớ từng người với những đặc điểm riêng và những kỷ niệm vui nho nhỏ. Em cũng không hiểu sao, qua bao nhiêu thời gian, bao nhiêu biến cố trong cuộc dời. Em cũng đã quên đi rất nhiều nhưng những kỷ niệm thời làm học trò của các thầy cô em vẫn giữ mãi.Những lời giảng ngày xưa em đã mang đi suốt cuộc đời mình.
Dù có đi khắp bốn phương trời
Em vẫn nhớ ngày xưa lời thầy dạy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét