Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

BẠN BÈ

Bây giờ ba mươi lăm năm sau ngày rời trường,thời gian trôi nhanh quá.Những nhan sắc vang bóng ngày xưa nay mắt môi phai nhạt.Mùa hè năm cũ chúng ta chia tay nhau trong lặng lẽ, không có một buổi liên hoan, không có một lễ ra trường.Cứ lặng lẽ đi , lặng lẽ xa nhau.Ngày xem kết quả tốt nghiệp chỉ có tôi và nhỏ bạn trong sân trường vắng ngắt.Tìm thấy tên mình in mờ mờ trên bảng thông báo hai đứa than thở với nhau, không ngờ mình tốt nghiệp lại buồn như thế này...Rồi nhỏ cũng đi xa, mới đầu chỉ và trăm cây số sau đến nữa vòng trái đất.Hôm kia hắn gọi về báo tin ngày mai nhập viện. Dù biết y học ngày nay tiên tiến nhưng sao lời an ủi của tôi cũng nghèn nghẹn muốn khóc ,may là đường truyền không tốt lắm nên hắn không nhận ra. Can đảm lên nhé và mau khỏe nhé, mình còn một chuyến đi chưa thực hiện.Đó là tìm về những nơi mà ngày xưa chúng ta hay picnic.Thác Nhà Đèn, Hồ Trung Tâm ,Cầu 14, Suối Nô en.Có lần chở nhau đi trên đường Hùng Vương, nhỏ bạn thắc mắc Thác Nhà Đèn ở đâu nhỉ,mình nhớ nó ở sau trường kia mà.Tôi thực sự không biết nó ở nơi đâu, có còn hay đã biến mất.Chỉ thấy nơi xưa hoang vắng nay nhà tầng tầng lớp lớp, đúng là vạn vật đổi dời.Trong trí nhớ của tôi Hồ Trung Tâm ngày xưa rộng lớn lắm.Tôi đến chơi cùng các bạn trong một ngày mùa xuân nắng rực rỡ, nước trong xanh và những đàn chim én bay liệng trên mặt hồ. Bây giờ có dịp trở lại tôi mới thấy nó không lớn như trong hồi tưởng của mình.Không biết vì người ta ở đông quá lấn ra mặt hồ ,hay vì ngày xưa tôi còn nhỏ nên nhìn cái gì cũng lớn, cũng đẹp.Tôi tìm mỏi mắt không còn thấy một bóng chim nào.Mùa xuân vẫn quay trở lại nhưng những cánh chim én ngày xưa đã bay đi mãi không về.Còn có một nơi mà hơn ba mươi năm tôi chưa một lần quay lại.Chỉ là thỉnh thoảng về Sài Gòn đi ngang qua nhưng không dừng.Đó là sông cầu 14, hình ảnh cuối cùng còn lưu lại trong ký ức của tôi, là một buổi chiều cả bọn ngồi trên bờ  sông cát trắng nghe Quang Lễ hát hẹn hò của Phạm Duy
               Một người ngồi bên kia sông im nghe nước chảy về đâu
               Một người ngồi đây trông hoa trôi theo nước chảy phương nào
               Số kiếp hay sao không cho bắc cầu , thì xin sông nước hãy cho gần  nhau....
Bài hát hôm ấy buồn lắm như báo trước một định mệnh, không lâu sau Lễ mất để lại một cuộc hẹn hò còn dang dỡ.Không phải mình Lễ, còn nhiều bạn nữa đã ra đi khi mái tóc còn xanh màu, mãi mãi tuổi thanh xuân.Trong tấm hình chụp Hội Xuân năm 1975 tôi còn giữ có nhỏ Tuyết Nhung.Ngày xưa đi học hắn ngồi sát bên tôi, vui vẻ nghịch ngợm, học ít, chơi nhiều. Cũng chẳng sao có lẽ hắn cũng linh cảm đời mình ngắn ngủi, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bây giờ nếu còn nhất định hắn sẽ đến họp lớp, lúc nào hắn cũng vui vẻ
 mà.
Bao nhiêu thế hệ học trò đã từ ngôi trường ra đi.Đường còn xa quá chưa về hay mãi không về nữa. Nhưng trường xưa vẫn còn ở đó trầm mặc dưới bóng hàng cây muồng hoa vàng như bâng khuâng như, như thương nhớ....
                       Những người muôn năm cũ
                       Hồn ở đâu bây giờ  ...
                                                                                          Năm 2010
                       
               

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét