Có một giấc mơ mà tôi mơ mãi,đó là giấc mơ về ngôi trường cũ.Cứ một quảng thời gian nó lại hiện về trong giấc mơ của tôi.Tôi lại mơ thấy mình mặc áo dài xanh cùng vui đùa với các bạn trong sân trường.Tỉnh dậy tôi bàng hoàng với bao kỷ niệm ùa về.Thì ra,bao nhiêu năm qua mình chưa quên một điều gì.Niềm vui còn đó nỗi đau còn đó. Trong giấc mơ có bạn đã đi rất xa,có bạn mãi không còn nữa.Ký ức như một chiếc hộp,nó tự sắp xếp những kỷ niệm vào đó.Chỉ là thỉnh thoảng đầy quá,nó tràn ra,nhắc nhớ cho tôi về một quảng đời thơ dại.Tưởng là đã quên nhưng còn nhớ mãi, tưởng là đã xa nhưng vẫn gần bên.Tưởng mình đã già nhưng sao kỷ niệm vẫn còn trẻ mãi.Như màu áo xanh của thuở nào ,rộn rã tiêng cười trong sân trường xưa.
Kiểm soát kỷ có khi còn thiếu sót
Rương chật rồi khó nhốt cả niềm vui
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét